Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 205: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Viễn Thần rời khỏi chỗ ngồi, tới bên cạnh Cao Tấn, nhìn thoáng qua Tạ Khuynh bị Cao Tấn nắm tay, ánh mắt nhìn vào hai bàn tay đan xen của hai người một lát, âm thầm thở dài.

Một bên khác, Thác Bạt Diên cũng gọi con gấu Thác Bạt Xiển tới, đoàn người đi theo Cao Tấn tới Minh Trạch cung đàm phán sự tình chất tử đổi tù binh.

**

Thời điểm sắp đến Minh Trạch cung, Cao Tấn ôm nhu hỏi Tạ Khuynh:

"Nàng trực tiếp hồi Ngưng Huy cung hay là ở Minh Trạch cung đợi trẫm?"

[ để ta ở Minh Trạch cung đợi ngươi á? ]

[ vậy không phải các ngươi thương nghị đại sự cơ mật sẽ bị ta nghe được? ]

[ ta không muốn nghe mấy cái đó đâu ]

Tạ Khuynh buông tay Cao Tấn:

"Bệ hạ có chuyện quan trọng muốn đàm luận cùng hai vị hoàng tử, thần thiếp vẫn nên hồi Ngưng Huy cung."

Nói xong, Tạ Khuynh gật đầu chào với Thác Bạt Xiển, sau đó trực tiếp đi ngang qua Thác Bạt Diên, rồi nói với Tạ Viễn Thần:

"Phụ thân thay ta gửi lời hỏi thăm sức khỏe mẫu thân."

"Biết." Tạ Viễn Thần nói.

Cao Tấn phân phó: "Tô Biệt Hạc, đưa Quý phi trở về."

Tô Biệt Hạc từ trong bóng đêm hiện thân lĩnh mệnh: "Vâng."

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh cấp bậc lễ nghĩa chu toàn rời đi, Cao Tấn đứng tại chỗ nhìn chằm chằm bóng lưng nàng, đến tận lúc thân ảnh nàng khuất vào chỗ rẽ mới thu hồi ánh mắt.

"Bệ hạ đối với Quý phi nương nương thật là cẩn thận tỉ mỉ, làm người khác hâm mộ." Thác Bạt Diên nói.

Cao Tấn nhìn hắn một cái, sau đó tiếp tục dẫn người đi Minh Trạch cung, vừa đi vừa nói: TruyenLau.com

"Lục hoàng tử không biết, Quý phi của trẫm mềm mại yếu ớt, lương thiện dịu ngoan, sao trẫm có thể không cẩn thận chiếu cố."

Mềm mại yếu ớt? Dịu ngoan lương thiện?

Tạ Viễn Thần đi bên cạnh bỗng nhiên hoài nghi chuyện gì đã xảy ra với Bệ hạ?

Cao Tấn đi vài bước bỗng nhiên dừng lại, quay đầu hỏi Thác Bạt Xiển phía sau:

"Đại hoàng tử, người cùng ngươi ra khỏi Thái Hòa điện đâu rồi?" Website TruyenLau.com

Thác Bạt Xiển đột nhiên bị hỏi, ngẩn người, vô thức nhìn sang bên cạnh, nữ tử quyến rũ vốn luôn đi bên cạnh hắn giờ không thấy bóng dáng.

"A? Đúng rồi! Nàng đâu?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xem cái tên hồ đồ này đi, nữ nhân có đi theo bên cạnh hay không hắn cũng không biết?

Nếu không phải giả vờ, vậy vị Đại hoàng tử Bắc Liêu này rốt cục ngu ngốc đến mức nào? TruyenLau

Cao Tấn và Tạ Viễn Thần nhìn nhau, trong lòng nghĩ thế.

**

Tạ Khuynh trên đường hồi Ngưng Huy cung, gió đêm thổi tới xua đi chút hơi nóng của thời tiết.

Bỗng nhiên, Tạ Khuynh nghe thấy sau lưng có tiếng động, ý thức được có người từ chỗ tối đánh úp lại. Nếu nàng lập tức né ngay, người đó căn bản không thể đến gần.

Nhưng nàng không thể né.

Tô Biệt Hạc ở bên cạnh, nếu thân thủ quá tốt sẽ làm hắn hoài nghi.

Vì thế, Tạ Khuynh chỉ có thể tiếp tục đi về phía trước như không biết gì, cầu nguyện cho Tô Biệt Hạc sau lưng có thể nhanh nhạy một chút.

Tô Biệt Hạc đương nhiên cũng phát hiện có người đánh lén, đoán chuẩn phương hướng cản lại đồ vật bay tới, là một cây roi đủ mọi màu sắc, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một đầu roi bị hắn nắm chặt trong tay.

"Ai?"

Chỉ nghe hắn hét lớn một tiếng, dùng sức kéo một cái, đem người vung roi núp trong bóng tối lôi ra ngoài.

Chính là nữ tử xinh đẹp bên người Đại hoàng tử Bắc Liêu, vẻ mặt nàng hơi tái giật giật roi của mình, cũng nói huyên thuyên mấy câu Bắc Liêu với Tô Biệt Hạc. Dù Tạ Khuynh nghe không hiểu lắm nhưng nhìn biểu cảm thì vẫn có thể đoán được là nàng ta kêu Tô Biệt Hạc buông tay.

Đối mặt với thích khách, Tô Biệt Hạc sao có thể buông, hét lớn một tiếng:

"Người đâu!"

Rất nhanh, một đội thị vệ tuần tra ở Ngự Hoa viên chạy tới, Tô Biệt Hạc chỉ vào nữ tử Bắc Liêu đánh lén kia:

"Nàng ta có ý đồ tập kích Quý phi nương nương, bắt lại chờ bệ hạ xử lý."

Bỗng nhiên nữ tử kia lộ ra biểu cảm sợ hãi, khóc nức nở nói không ngừng. Nhưng không ai hiểu nàng ta nói gì cả, cuối cùng nàng ta không còn cách nào, chỉ có thể ngưng giãy dụa, vẫy tay với Tô Biệt Hạc, muốn hắn đi qua nói chuyện.

Tô Biệt Hạc muốn xem nàng ta giở trò gì, chậm rãi đi tới.

Tạ Khuynh cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng hai tay nữ tử kia đều bị thị vệ khống chế, có muốn làm gì với Tô Biệt Hạc cũng khó. Dù vậy, trong nháy mắt Tạ Khuynh nghi ngờ đó, nàng ta bỗng nhiên cúi thấp đầu, Tạ Khuynh hô to:

"Cẩn thận."

Nhưng đã muộn, chỉ thấy một bóng đen nhanh như tia chớp bay ra từ gáy nàng ta, lao thẳng tới mặt Tô Biệt Hạc.

Tô Biệt Hạc vốn đang phòng bị, thấy quả nhiên có trá, nhau chóng lui về, đưa tay một phát bắt lấy đồ vật sắp bổ nhào vào mặt hắn.

Vừa nhìn lại, muốn buông tay cũng không còn kịp.

Từ gáy nữ tử Bắc Liêu kia bay ra vậy mà là một con rết toàn thân đen thui, đỉnh đầu đỏ tươi, lớn gấp ba lần rết bình thường. Con rết trăm chân, tốc độ cực nhanh, sau khi bò vài vòng trên tay Tô Biệt Hạc, nó rơi xuống đất. Tạ Khuynh mắt sáng chân nhanh, không đợi nó kịp chạy, một cước dẫm bẹp.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu