Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 229: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Đã tìm được giải dược. Tô Thống lĩnh được cứu rồi."

Tạ Khuynh nghe vậy, âm thầm thở phào một hơi, chỉ cần Tô Biệt Hạc có thể cứu về, sau này nàng có rời đi cũng sẽ không áy náy.

Một đoàn người mang theo giải dược ngựa không ngừng vó trở về viện Tô Biệt Hạc.

Thác Bạt Diên biết Tô Biệt Hạc trúng độc, vốn dĩ cũng muốn tới thăm, nhưng bị Cao Tấn cự tuyệt.

Thời điểm Diêm đại phu cho Tô Biệt Hạc dùng dược, Hồ đại phu ở hành lang giảng giải quá trình tìm dược cho Cao Tấn cùng Tạ Khuynh nghe. Nói là bọn họ tìm khoảng mười người Nam Cương, phần lớn những người đó đều có nghe qua loại độc này, nhưng vì rời Nam Cương nhiều năm nên trên người đã sớm không có sẵn giải dược.

Bất quá trong mấy người đó có một người Nam Cương thần sắc kỳ quái, rõ ràng nói mình không có giải dược, nhưng vẫn một mực truy vấn bọn họ có thể đưa ra bao nhiêu tiền thù lao. Hồ đại phu nhìn ra manh mối, đáp ứng người kia năm mươi, lượng vàng. Người kia thấy tiền sáng mắt, nói rằng hắn có người bạn Nam Cương mới tới Lễ triều, hắn có thể tìm giải dược từ chỗ người đó.

Vốn chỉ là muốn thử một chút, không ngờ sau khi chờ khoảng một khắc, hắn quả thực mang giải dược về. Diêm đại phu cùng Hồ đại phu xác nhận mấy lần, khẳng định đó chính là giải dược của Nửa đêm câu hồn, mới dám cầm về cho Tô Biệt Hạc.

Sau khi Tô Biệt Hạc ăn giải dược, dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được dần chuyển biến tốt, sắc tím xanh trên môi tan đi. Các Thái y thấy thế mới dám nhẹ nhàng thở ra. Dù sao Bệ hạ đã từng hạ lệnh Thái Y viện toàn lực cứu chữa, nếu Tô Thống lĩnh có bất trắc gì, toàn bộ Thái Y viện đều sẽ bị hỏi tội.

Cao Tấn cùng Tạ Khuynh ở trong phủ của Tô Biệt Hạc đến khuya, nhìn tận mắt tình huống của Tô Biệt Hạc tốt lên mới dám hồi cung.

Trước cổng lớn Tô trạch, Cao Tấn cùng Tạ Khuynh xoay người lên ngựa, TL Kỳ cùng Hồ đại phu đứng phía dưới cung tiễn. Diêm đại phu được Tạ Khuynh nhờ vả, đêm nay lưu lại tại Tô trạch, thêm một tầng bảo hiểm cho Tô Biệt Hạc.

"Tối nay đã vất vả chư vị."

Cao Tấn trên ngựa nói với TL Kỳ cùng Hồ đại phu.

Hai người chắp tay song song xưng không dám, Cao Tấn gật đầu với TL Kỳ, nói với Tạ Khuynh:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Đi thôi."

Hắn đi phía trước, Tạ Khuynh giục ngựa theo sau, rất nhanh liền biến mất sau ngõ nhỏ trước cửa Tô trạch.

TL Kỳ nhìn theo hướng hai người rời đi, ngũ vị tạp trần. Sau khi thở dài một tiếng, hắn quay đầu nhìn tấm biển của tòa phủ trạch này, trên đó viết hai chữ 'Tô trạch'.

Cao Tấn cùng Tạ Khuynh hồi cung là lúc trăng lên giữa trời. TruyenLau.com

Tạ Khuynh rửa mặt xong đi vào tẩm điện, trông thấy Cao Tấn đã rửa mặt xong từ lâu đang đứng bên giường đỡ đèn lồng khêu tâm đèn.

[ đêm nay cẩu tử không ngủ ở thiên điện? ]

[ không phải là bị con rắn kia dọa vỡ mật rồi chứ? ]
TruyenLau
Tim đèn bị Cao Tấn cắt 'xẹt' một cái đứt đoạn, hắn quay đầu trừng mắt với Tạ Khuynh. Ánh mắt hai người va vào nhau, khuôn mặt Tạ Khuynh liền tràn ra nụ cười ngọt ngào, chỗ nào nhìn ra nửa phần tâm tư trong lòng nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Bệ hạ, thời gian không còn sớm, nên nghỉ ngơi."

Tạ Khuynh đi tới bên cạnh Cao Tấn, cầm cây kéo trong tay hắn đặt sang một bên, sau đó lôi kéo hắn bước lên giường.

Cao Tấn bị kéo đi, tâm tình không tệ, nếu như thời khắc này không nghe thấy tiếng lòng của nàng...

[ tay lạnh buốt, xem ra bị dọa thật rồi. ]

[ chậc chậc chậc, thoạt nhìn nhân mô cẩu dạng, thế mà lại sợ rắn. ]

[ lần sau nếu còn dám chọc ta, ta sẽ bắt mười tám con rắn thả vào chăn hắn, hù c.h.ế.t hắn! Hahahahaha! ]

Cao Tấn rút tay mình khỏi tay Tạ Khuynh, bước nhanh lên giường không thèm quay đầu lại, tay chán nhanh lẹ cởi giày, lên giường, nằm xuống, xoay người, đắp chăn, nhắm mắt. Toàn bộ động tác nước chảy mây trôi, vô cùng mượt mà. Lúc Tạ Khuynh kịp phản ứng, hắn đã đưa lưng về phía nàng đi ngủ.

[ làm sao vậy? ]

[ ngượng ngùng hả? ]

[ nhưng ta chỉ nói thầm trong lòng thôi, đâu có nói trước mặt hắn! ]

[ phỏng chừng là tự mình thẹn thùng. ]

Tạ Khuynh ung dung chậm rãi ngồi lên giường sửa sang trướng màn, vừa sửa sang vừa nghĩ, thỉnh thoáng hihi cười trộm. Nàng tự thấy động tác mình nhu hòa, gần như không phát ra âm thanh gì, nhưng Cao Tấn đang nhắm mắt nằm kia vẫn nói:

"Ngươi muốn giày vò khốn khổ tới khi nào?"

Tạ Khuynh đầu đầy dấu chấm hỏi: Giày vò khốn khổ?

Mang tâm tình không hiểu được nằm xuống, Tạ Khuynh quay người nhìn bóng lưng Cao Tấn, nghi hoặc trong lòng nổi lên bốn phía:

[ rốt cục là cẩu tử tức giận cái gì? ]

[ có cần hỉ nộ vô thường như vậy không? ]

[ ngủ cũng không chịu kê đầu lên gối, muốn ngài mai bị sái cổ hả? ]

[ có nên nói với hắn... Ưm? ]

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh líu lo không ngừng, bị Cao Tấn bỗng nhiên quay sang hôn bịt miệng.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu