Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 236: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Nhiều người trúng tử cổ như vậy, không những không thể gϊếŧ được nàng ta, còn bị nàng ta gϊếŧ hết!

Thẩm Thiên Phong muốn gϊếŧ Tạ Nhiễm để Thẩm Tiêm Vân danh chính ngôn thuận vào cung làm bạn giá, đến lúc đó lại cùng cổ khống chế Cao Tấn. Nếu Tạ Nhiễm không chết, dù Thẩm Thiên Phong có điều khiển cổ độc, trong cung vẫn có một nữ nhi Tạ gia cản đường. Nếu bị Tạ Viễn Thần phát giác trước, vậy kế hoạch của Thẩm Thiên Phong sẽ thất bại trong gang tất.

Vì lẽ đó, Tạ Nhiễm phải chết.

Nhưng người Nam Cương bên này không biết phát điên cái gì, lại cực kỳ che chở Tạ gia. Chỉ vì Thiếu chủ Nam cương được Tạ Viễn Thần cứu mạng mà nói cái gì cũng không cho Thẩm Thiên Phong động thủ với Tạ Viễn Thần.

Chính vì cái lòng dạ đàn bà của bọn họ, mới hại kế hoạch của Thẩm Thiên Phong mắc cạn đến bây giờ.

"Độc lão, nếu nữ nhi Tạ gia không chết, việc chúng ta khống chế tiểu tử Hoàng đế kia sẽ xảy ra chuyện khó lường." Thẩm Thiên Phong nói.

"Ngươi sợ xảy ra chuyện khó lường hay là muốn nữ nhi của ngươi vào cung? Thẩm Thiên Phong, đời đời kiếp kiếp ngươi đều là người Bắc Liêu, đừng cho rằng chúng ta không biết chủ tử chân chính sau lưng ngươi là ai. Nam Cương nhất tộc ta bị hạ dưới tay Cao thị, kẻ gây nghiệt là Cố Trường Phong cũng đã tự làm tự chịu. Tiểu tử Hoàng đế đang tại vị đối với chúng ta mà nói, không nhất định phải đẩy hắn vào chỗ chết.

"Mục đích cuối cùng của chúng ta chính là phục quốc, muốn cho tất cả những con dân Nam Cương lưu lạc không nhà bên ngoài có thể quay về cố thổ. Trước kia giúp ngươi là vì ngươi hứa hẹn với chúng ta sau này sẽ xuất lực cho đại nghiệp phục quốc. Nhưng việc cần làm ngươi kéo rồi lại kéo, bây giờ càng xem chúng ta như con cờ trong tay. Thẩm Thiên Phong, ngươi cùng chủ tử sau lưng ngươi thật sự coi người cổ Nam Cương chúng ta ăn chay sao?"

Ngữ điệu nói chuyện của lão nhân Nam Cương phi thường chậm chạp, không có chút cảm giác hung ác nào, nghe vào lại khiến Thẩm Thiên Phong kinh hồn táng đảm, mồ hôi đầm đìa.

Bởi vì không ai rõ ràng về sự đáng sợ của người cổ Nam Cương trong miệng lão nhân hơn ông ta.

"Độc lão bớt giận. Hai ta cộng sự nhiều năm, Thẩm Thiên Phong ta tự biết mình có bao nhiêu phân lượng, tuyệt đối không dám có nửa phần khinh thị. Chuyện ta đã nhận lời ta nhất định làm được! Chỉ là có vài chuyện không thể nóng vội, nhất định phải bàn bạc kĩ hơn, kính xin Độc lão cùng Thiếu chủ cho ta thêm một chút thời gian. Chẳng qua các ngài yên tâm, ngày này sẽ không quá xa."

Thẩm Thiên Phong vừa nói chuyện vừa chú ý thần sắc của Độc lão, thấy lão nhân thở dài, liền hiểu rõ tình hình này không thể làm dịu xuống được. Ông ta dứt khoát không nhắc tới việc gϊếŧ Tạ Nhiễm nữa, đổi chủ đề:

"Chỉ là, Độc lão à, tại hạ có một nghi vấn. Cổ trên người tên tiểu tử Hoàng đế kia thật sự có thể đoạt tâm phách của hắn sao? Không dám dối gạt ngài, trước đó không lâu ta đã thử dùng đoạt hồn linh ngài cho ta. Tuy nói có chút hiệu quả, nhưng không phải hoàn toàn dựa theo ý tứ của ta. Không biết là phương pháp d.a.o linh của ta không đúng hay là cổ trên người hắn có vấn đề?"

Độc lão nghe vậy, trầm ngâm một lát mới nói:

"Cổ này lấy m.á.u người huyết tế mà dưỡng thành, chỉ cần dùng đúng m.á.u của ngươi, thì cổ kia sẽ không xảy ra vấn đề. Có lẽ phương pháp khống chế của ngươi còn chưa tới."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Thiên Phong nhớ lại lúc ông ta dưỡng cổ vẫn luôn dùng m.á.u của mình nuôi nấng và đặt trong phòng luyện đan. Tuyệt đối không xảy ra vấn đề. Xem ra vẫn là do ông ta chưa nắm vững môn pháp khống chế cổ của Nam Cương nên thời điểm thí nghiệm mới không thu được thành quả như mong đợi. Website TruyenLau.com

Nghĩ lại đêm đó ở phủ Thái sư cũng thật đáng tiếc, nếu như ông ta có thể khống chế tốt thì bây giờ đã không cần tốn công sức đi ám sát Tạ Nhiễm.

Đêm đó mệnh lệnh ông ta hạ chính là gϊếŧ c.h.ế.t người trước mặt, Tạ Nhiễm cũng tiểu tử kia ở cùng một phòng, hẳn là nên bị gϊếŧ. Ai biết sáng ngày thứ hai nàng ta lại bình yên vô sự, thật quá đáng tiếc.

"Quả thật như thế, tại hạ còn phải thỉnh giáo Độc lão bí quyết khống chế lần nữa." Thẩm Thiên Phong nói.

Lão nhân Nam Cương giương mắt, tròng mắt vẩn đục nhìn chằm chằm Thẩm Thiên Phong thần lâu, mới mở miệng nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Dạy ngươi lần nữa cũng không phải không được."

Thẩm Thiên Phong nghe ra hàm ý trong câu này, không dám đáp ngay, quả nhiên lát sau liền nghe Độc lão nói tiếp:

"Chẳng qua muốn thỉnh Thẩm Thái sư đây giúp đỡ một chuyện." TruyenLau.com

Mê Truyện Dịch

Thẩm Thiên Phong chần chờ, sau đó cẩn thận hỏi:

"Chuyện gì?"

Lão nhân Nam Cương cười quỷ dị:

"Muốn thỉnh Thẩm Thái sư giúp chúng ta gϊếŧ mấy tù binh vừa được áp giải về đang nhốt trong đại lao Lễ triều."

Cả người Thẩm Thiên Phong chấn động:

"Tù binh? Độc lão nói là..."

"Mấy tên thủ lĩnh của An Cách bộ lạc." Lão nhân Nam Cương nói.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu