Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 285: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Kỳ thật nếu đơn đả độc tấu, dù Tạ Khuynh không đánh lại Cao Tấn cũng không thua trong vòng trăm chiêu, tuyệt đối không có khả năng một chiêu chế phục.

Nhưng mà hiện tại, Cao Tấn không những một chiêu chế phục nàng còn chế phục đến chặt chẽ. Hắn chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hòa, dưới thời điểm Tạ Khuynh choáng váng đầu óc không đủ dùng mà xuất thủ, tiến quân thần tốc, Tạ Khuynh bị thế công vũ bão của hắn làm loạn kết cấu.

Cao thủ quyết đấu, chỉ một giây cũng quyết định được chiến thắng.

Tạ Khuynh mất tiên cơ, lại mất đường lui, bị Cao Tấn vừa hóa giải vừa công kích. Nàng không thể tin được, chỉ trong ba phút ngắn ngủi nàng bị Cao Tấn cưỡng hôn ba lần.

Ba lần a!

Kẻ sĩ có thể c.h.ế.t chứ không thể chịu nhục!

Ngay lúc Tạ Khuynh tập trung ý chí chuẩn bị dùng toàn lực phản kích, bên tai lại vang lên thanh âm binh khí rơi xuống đất, loảng xoảng thanh thúy.

Tạ Khuynh giãy dụa không thể ngăn cản Cao Tấn tiến công, nhưng thanh âm binh khí rơi xuống lại làm Cao Tấn đang hôn hứng khởi phản ứng lại.

Hai người vừa rồi hôn đến khó xa khó rời, không hẹn mà cùng nhìn về hướng phát ra âm thanh. Ba đôi mắt hợp lại một chỗ, trong đôi mắt nào cũng đong đầy cảm xúc khó diễn tả bằng lời.

Nhất là Tạ Viễn Thần, ông đã chấn kinh đến mức thanh kiếm xưa nay không rời tay cũng phải rơi xuống đất.

Ông không biết phải dùng biểu cảm gì để đối diện với những gì mình vừa thấy.

Hoàng đế Bệ hạ ấn một người lên cây cột, không xem ai ra gì mà hôn...

Người kia còn là một tiểu thái giám...

Quan trọng là, tiểu thái giám này có một khuôn mặt xấu xí đến mức làm người ta giận sôi!

Tạ Viễn Thần sống lâu như vậy, cũng coi như đã trải qua sóng to gió lớn, được chứng kiến bao cảnh tượng hoành tráng muôn màu của nhân gian. Nhưng chưa bao giờ ông có xúc động muốn tự chọc mù hai mắt mình như giây phút này!

Con mẹ nó mắt ông cay quá! Website TruyenLau.com

Kinh ngạc qua đi, Tạ Khuynh sực nhớ lại thân phận của mình. Tam quan của lão Tạ phỏng chừng đã bị cảnh tượng này phá nát rồi, căn bản không còn tâm trí đâu mà nhận ra tiểu thái giám xấu xí này chính là khuê nữ đáng lý phải cách xa kinh thành ngàn dặm của mình.

[ u là trời, có phải sắp rơi áo choàng* rồi không? ]

[ lão Tạ không nhận ra ta. ]

[ tranh thủ thời gian chuồn thôi. ] Website TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thừa dịp Cao Tấn chưa kịp phản ứng, Tạ Khuynh dùng hết khí lực, giẫm một cước lên chân hắn. Cao Tấn bị đau buông tay, Tạ Khuynh giống như cá chạch luồn xuống dưới cánh tay hắn đào tẩu. Nàng bụm mặt dồn sức chạy thật nhanh. Nhưng tứ chi vô lực khiến tư thế đào tẩu của nàng xiêu xiêu vẹo vẹo cay mắt như con bạch tuột.

Nàng đã bỏ chạy không thèm ngoái đầu rồi Cao Tấn mới hồi phục tinh thần, run run bàn chân bị giẫm. Dù hắn kiệt lực tỏ vẻ trấn định, nhưng hành động sờ sờ sau gáy và cúi đầu chỉnh lý y phục vẫn âm thầm truyền đạt sự xấu hổ chột dạ của hắn.
Website TruyenLau.com
Quân thần bốn mắt nhìn nhau, trong giây phút đó phảng phất như có thiên ngôn vạn ngữ, lại nhìn nhau không nói...

Một khắc đồng hồ sau.

Cao Tấn thỉnh Tạ Viễn Thần bị dọa không nhẹ vào điện. Quân thần ngồi xuống đối diện nhau, ánh mắt giao tiếp. Bỗng nhiên Cao Tấn đứng dậy, đi về hướng bếp lò vẫn luôn đun ấm nước.

"Tướng quân đột nhiên đến thăm. Trẫm, trẫm vì Tướng quân... Pha chút trà."

Cao Tấn nói xong liền cầm ấm nước lên, Tạ Viễn Thần thấy thế, vội vàng chạy tới ngăn cản:

"Không dám không dám. Bệ hạ chiết sát* lão thần."

Cao Tấn xua tay tỏ vẻ không sao:

"Tướng quân ngồi đi, ngồi đi."

Tạ Viễn Thần tuy có chút co quắp, nhưng dưới sự kiên trì của Cao Tấn, ông vẫn uống trà mà Cao Tấn tự mình pha.

Uống một ngụm xuống, có chút hụt hẫng:

"Mấy ngày nay lão thần không vào cung, không ngờ Bệ hạ lại bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ tới mức này, thần... Hổ thẹn."

Cao Tấn bưng chén trà, không xác định được Tạ Viễn Thần nói 'Bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ tới mức này' là chỉ chuyện hắn hôn Tạ Khuynh lúc nãy, hay là chuyện hắn chủ động pha trà.

Mà hắn không dám hỏi, sợ hỏi nhiều Tạ Khuynh bại lộ. Tạ Viễn Thần đứng giữa cản trở mang Tạ Khuynh đi. Kế của Cao Tấn chưa thành, hắn không có thời gian đuổi theo, chỉ có thể cất giấu.

"Quý phi đã qua đời không tìm về được nữa. Bệ hạ phải chú ý long thể. Nương nương trong cung đông đảo, ngày đêm chờ đợi Bệ hạ. Ngài tội gì phải tự ép mình đến bước đường này? Không cần phải vậy."

Cao Tấn cười khổ, có lý mà không thể nói.

Đôi cha con này đúng là giống nhau. Người này ghim đao vào tim hắn, người kia xát muối lên. Mà hắn lại ăn cái bộ dáng này, lớn nhỏ cùng nhau lừa hắn lâu như vậy mà hắn vẫn vui vẻ chịu đựng.

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn đặt chén trà xuống, nhìn Tạ Viễn Thần đang cố thuyết phục mình, hỏi:

"Trẫm cho là Tạ Tướng quân vào cung tìm trẫm tính sổ, sao lại còn quan tâm tới hậu cung của trẫm?"



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu