Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 241: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Trong giây phút ánh lửa sáng lên, Tạ Khuynh nhận ra người này.

"Bệ hạ?"

Tạ Khuynh vội vàng buông mồi lửa, đi qua đỡ Cao Tấn ngồi lên giường, tay chân nàng có chút luống cuống:

"Có, có bị thương ở đâu không?"

Cao Tấn bất đắc dĩ thở dài một tiếng, chỉ chỉ n.g.ự.c mình:

"Bị thương ở đây."

Tạ Khuynh nghe xong lập tức muốn nhào tới xoa cho hắn, nhưng bàn tay mới vươn ra một nửa liền nhớ lại mình không đá vào chỗ này. Cao Tấn thấy nàng dừng lại, dứt khoát tự động thủ, nắm cổ tay Tạ Khuynh đặt lên *****.

"Ái phi thật là lòng dạ độc ác, thiếu chút nữa đã mưu sát thân phu." Giọng nói của Cao Tấn mềm nhũn, làm Tạ Khuynh nghe vào mà tê cả da đầu:

[ đại ca à, ngươi làm bằng giấy sao? ]

[ ta cũng đâu có đá vào n.g.ự.c ngươi, có cần yếu ớt vậy không? ]

[ già mồm! ]

Trong lòng nghĩ như thế, ngoài mặt lại toàn là áy náy đau lòng, Tạ Khuynh khoa trương bổ nhào vào Cao Tấn:

"Đều là thần thiếp không tốt, để thần thiếp xoa cho Bệ hạ."

Tạ Khuynh nói xong liền kéo cổ áo Cao Tấn, bộ dạng như ác bá cường đoạt dân nữ, làm tâm tư muốn trả thù của Cao Tấn triệt để vỡ vụn. Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Được rồi được rồi." Cao Tấn đè tay Tạ Khuynh lại.

Tạ Khuynh lại không chịu buông, ngoài miệng toàn là quan tâm:

"Bệ hạ, để thần thiếp xem xem ngài bao nhiêu thương ở đâu, bị thương có nặng hay không, thần thiếp là kẻ thô lỗ, hạ thủ không biết nặng nhẹ, vạn nhất đánh Bệ hạ nội thương thì phải làm sao?"
TruyenLau
Cao Tấn sao có thể không nhìn ra tâm tư của nàng, ỡm ờ để nàng giật áo mình ra, đẩy mình ngã ra giường. Còn Tạ Khuynh thấy Cao Tấn không vùng vẫy, ngược lại hết hứng thú, xoay người ngồi lên Cao Tấn, bộ dạng người chiến thắng.

"Sao không phản kháng?" Tạ Khuynh hỏi.

Cao Tấn giang tay, thần sắc thản nhiên:

"Tùy ngươi đến hái."

Nói xong câu cợt nhã này, vẻ mặt Cao Tấn đắc chí vừa lòng lắm, cơ hồ viết luôn mấy chữ 'không cần vì ta là kiều hoa mà thương tiếc' lên mặt. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tạ Khuynh cảm thấy mình thắng mà như bại.

[ tòng thiện như đăng, tòng ác như băng*. Cao Tấn thật là học hư. ]

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn nhìn nàng chằm chằm, khóe miệng mỉm cười, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng đặt lên n.g.ự.c mình, hỏi một câu:

"Nhớ ta không?"

Cái ngữ khí câu nhân này làm Tạ Khuynh đỏ cả tai, nhưng nàng không muốn thừa nhận, mạnh miệng nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Mới nửa ngày không thấy, có gì tốt mà nhớ?"

[ không nói thì không cảm thấy đâu. ]

[ cẩu tử nói xong, nghĩ lại thì hình như là có chút chút. ]

Hai câu tiếng lòng này làm Cao Tấn nghe vào tràn đầy thoải mái, tay dùng sức ôm Tạ Khuynh vào ngực, nhẹ giọng thì thầm vào tai nàng:

"Ta rất nhớ nàng."

Màn đêm yên ả, bên ngoài râm ran tiếng côn trùng xen lẫn tiếng ếch. Mọi thứ đều bình tĩnh như vậy, làm nổi bật lên tiếng tim đập rộn ràng của hai người.

Tạ Khuynh cũng không biết vì sao, bỗng nhiên nàng lại rất muốn hôn cẩu tử này. Có lẽ là vì đêm dài yên tĩnh, có lẽ vì nhất thời xúc động,.. Tóm lại, hiện tại nàng muốn hôn hắn, đồng thời cũng đã làm như vậy.

Đêm lạnh như nước, hai người trong màn quấn lấy nhau.

Không biết qua bao lâu, căn phòng yên tĩnh ấm áp bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng bụng kêu, ai ai oán oán, bách chuyển thiên hồi...

Tạ Khuynh không bao giờ nghĩ đến, khó khăn lắm mình mới chủ động một lần, thế mà lại đi tong vì cơn đói.

Định mặc kệ cái bụng kêu không đúng lúc này mà tiếp tục, nhưng sau khi bầu không khí tốt đẹp lúc nãy tan biến, muốn nối lại tựa hồ hơi khó khăn.

Cao Tấn nhìn bộ dạng ảo não của Tạ Khuynh, không nhịn được quay đầu đi cười thầm, Tạ Khuynh thật sự muốn tìm cái lỗ chui vào.

"Hộp cơm cũng chưa động tới, nàng không dùng bữa tối à?" Cao Tấn nén cười hỏi.

Tạ Khuynh quanh co trả lời: "Có dùng một chút."

Cao Tấn ngồi dậy, vừa chỉnh lí y phục vừa hỏi:

"Dùng cái gì? Rượu sao?"

Tạ Khuynh nhìn thoáng qua hai vò rượu trên bàn, không tiếp tục giảo biện nữa. Sau khi Cao Tấn mặc xong y phục, tiếp tục quay sang giúp Tạ Khuynh chỉnh lí.

Y phục cả hai đều ngay ngắn rồi, Cao Tấn lôi kéo Tạ Khuynh xuống giường:

"Mặc quần áo, ta mang nàng đi ăn chút gì đó."

Tạ Khuynh đi đến bên cửa sổ, nhìn vầng trăng trên cao, nói:

"Canh giờ này, ngài chắc không?"

Cao Tấn: ...

Hai khắc sau, bức tường phía sau phủ Tướng quân có hai thân ảnh ngựa quen đường cũ nhảy ra, nghiễm nhiên không đặt mấy nhóm thủ vệ của phủ Tướng quân vào mắt.

Tạ Khuynh mặc một thân nam trang theo sau lưng Cao Tấn du tẩu trên nóc nhà. Hai người lên lên xuống xuống, giống như hai con thiêu thân đuổi nhau, lặng yên không tiếng động, lúc ẩn lúc hiện.

Tối nay Cao Tấn không đùa Tạ Khuynh như trước, sau khi ra khỏi phủ Tướng quân, hắn chỉ nói một câu: "Đuổi theo."

Nói xong, hắn cố ý không đợi nàng, phi thân mà đi.

Nếu là lúc trước, Tạ Khuynh sẽ bận tâm thân phận của mình, giả vờ yếu đuối gì đó. Nhưng bây giờ nàng thấy không cần thiết. Dù sao Cao Tấn đã biết thân thủ của nàng. Nàng có thể trốn khỏi hành cung sâm nghiêm, có thể trong lúc thị vệ không kịp hộ giá, một mình c.h.é.m mười cung nhân mất trí, thực sự không có lý do gì để không theo kịp bước chân Cao Tấn.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu