Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 287: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Hắn cầu xin tha thứ cũng không khiến Cao Tấn lấy lại thần trí, Trương Khiêm đành phải hét lên với đám thị vệ:

"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau ngăn Bệ hạ lại, đừng để Bệ hạ đả thương... Đả thương chính ngài! Mau ngăn lại!"

Đám thị vệ hai mặt nhìn nhau, cả đám đều do dự không dám lên, cuối cùng vẫn là Tạ Viễn Thần quyết định nhanh, một cước đem Trương Khiêm đang ngăn trước mặt đá ra ngoài, dùng toàn bộ thân thể của hắn ngăn lại con đường đuổi gϊếŧ của Cao Tấn.

Sau khi thoát hiểm, Tạ Viễn Thần vừa đi vừa kêu:

"Đa tạ ơn cứu mạng của Trương đại nhân, sau này lão phu nhất định báo đáp."

Bị Tạ Viễn Thần đá ra, bụng Trương Khiêm vừa vặn hướng tới kiếm Cao Tấn. Mũi kiếm xuyên qua bụng hắn, đ.â.m ra sau lưng. Trương Khiêm không thể tin nhìn về phía bụng mình, câu 'Tạ Viễn Thần, ngươi cái con rùa già' còn chưa kịp mắng ra miệng, hai gối đã quỳ xuống đất, không đứng dậy nổi nữa.

Còn Cao Tấn bên kia kiếm đã thấy máu, không tiếp tục truy sát Tạ Viễn Thần nữa, đờ đẫn cầm thanh huyết kiếm quay về Minh Trạch cung.

Sau khi hắn vào điện, những thị vệ nãy giờ do dự không dám lên mới nhào tới, mồm năm miệng mười hỏi han thương thế Trương Khiêm.

Trương Khiêm nằm trên đất hít vào thì ít thở ra thì nhiều. Hắn rất muốn rống một tiếng thật to cho cái đám người đang vây quanh hắn hỏi đông hỏi tây này xéo đi, nhưng hắn không còn sức.

Chẳng lẽ chả ai nhận ra cái hắn cần lúc này không phải những câu hỏi han, mà là Thái y sao?

Sau khi ở bên ngoài diễn xong một vở kịch với Tạ Viễn Thần, Cao Tấn thu kiếm hồi điện, không quan tâm gì tới bạo động ngoài điện.

Hắn lần nữa dùng hành động gϊếŧ người để nhắc lại sự thật 'Minh Trạch cung không thể tới gần'.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đi ra sau điện, Cao Tấn dựa theo tiếng lòng líu lo không ngừng của Tạ Khuynh mà tìm được nàng.

Tạ Khuynh ngồi bên bếp lò sắc thuốc, thuận miệng mắng chửi kẻ điên Cao Tấn, rối rắm mãi chuyện hắn hôn mình.

[ nếu nói ta bại lộ thì cũng không giống. ]

[ nhưng nếu không bại lộ, sao hắn lại hôn ta? ]

[ với cái gương mặt này mà cũng có thể hôn xuống được, bái phục. ]
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[ mà hiện tại ta còn là nam, là một tên thái giám a! ]

[ con hàng kia khẩu vị quá nặng, con mẹ nó hắn thật không phải người! ]

Cao Tấn đứng ngoài cửa thật sự nghe không nổi nữa, ho khan một cái, tiếng lòng chửi bậy bên trong trong liền ngưng bặt. Hắn vào điện, tìm cái ghế nhỏ ngồi bên cạnh Tạ Khuynh.

Hai người đều ngồi yên không nói. Website TruyenLau.com

Tạ Khuynh liếc mắt một cái, mất tự nhiên nhìn vào môi Cao Tấn. Nàng chỉ thấy cảm giác sống lưng mềm nhũn run rẩy kia lại cuốn tới. Hình như nàng, có khả năng, có lẽ... Vậy mà đang hoài niệm.

Cái này thật *****.

Dù sao nàng và Cao Tấn cũng s.ú.n.g thật đạn thật ra trận suốt hai năm, số lần hôn nhau không có ngàn cũng có trăm. Nhưng không lần nào đảo loạn tinh thần nàng như lần này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chẳng lẽ đây chính là... Dụ hoặc cấm kỵ?

"Nhìn trẫm chằm chằm làm gì? Chưa hôn đủ?"

Giờ Cao Tấn đã luyện thành tuyệt chiêu không cần nghe tiếng lòng Tạ Khuynh mà chỉ cần nhìn biểu cảm cũng biết nàng đang nghĩ cái loạn thất bát tao gì.

Đôi mắt hắc bạch phân minh kia nhìn thì khôn khéo, trên thực tế lại không giấu được cái rắm đại sự gì. Hiểu rõ phẩm tính nàng rồi thì quá dễ đoán.

Tạ Khuynh vội vàng thu hồi ánh mắt, mượn động tác khuấy nước thuốc để làm dịu xấu hổ, cố ý nói bằng giọng thật thô:

"Lúc nãy Bệ hạ lại xem nô tài là Quý phi?"

Cao Tấn nghe giọng nam của nàng mà đau cả tai, lại không còn cách nào. Đối diện với tiểu yêu tinh khiến người ta mệt nhọc này, chỉ có thể sủng ái.

"Ừm. Quả thật lại xem ngươi là nàng ấy." Cao Tấn nói không chút e dè.

Tạ Khuynh vò đầu: "Bệ hạ đối với Quý phi quả là nhớ mãi không quên."

"Đúng vậy, sao có thể quên. Nàng ấy tốt như vậy, trẫm thích nàng ấy như vậy..." Cao Tấn vừa nói vừa nhìn sườn mặt Tạ Khuynh.

[ dẹp đi. ]

[ hậu cung ngươi nhiều nữ nhân như vậy, ai ngươi cũng thích cả. ]

Cao Tấn đoạt cây muỗng trong tay Tạ Khuynh, khuấy hai cái vào ấm thuốc, nói:

"Trẫm vốn muốn lập nàng ấy làm Hậu, từ nay về sau chỉ có mình nàng ấy thôi. Nàng ấy lại không tin trẫm."

Mê Truyện Dịch

[ chó má. ]

[ từ xưa đến nay, được mấy Hoàng đế chỉ có một nữ nhân bên người? ]

"Nàng ấy không tin, ngươi tin không?" Cao Tấn hỏi.

Tạ Khuynh chớp chớp mắt, dứt khoát gật đầu: "Tin! Đương nhiên nô tài tin!"

[ tin ngươi có quỷ! ]

Cao Tấn hài lòng gật đầu:

"Tốt, ngươi tin thì tốt. Vậy tối nay ngươi thị tẩm đi."

Tạ Khuynh suýt thì gật đầu theo quán tính, gật được một nửa thì ngây ngẩn cả người, nàng vừa mới nghe được cái gì?

Thị tẩm?

Nàng trừng mắt nhìn về phía Cao Tấn, bộ dạng như bị sét đánh. Đối lập với vẻ chấn kinh của Tạ Khuynh, Cao Tấn thong dong hơn nhiều.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu