Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 400: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tín quốc công phu nhân thấy nhi tử không phản đối, lòng lại vững tin thêm mấy phần, biết hắn da mặt mỏng, ngượng ngùng không mở miệng. Nhưng không ai hiểu con bằng mẹ, chỉ cần nhi tử chịu tiếp xúc với cô nương, bà làm mẹ đương nhiên sẽ thay hắn an bài hết thảy.

**

Tạ Nhiễm và Tào thị lên xe ngựa, Tào thị hỏi Tạ Nhiễm thấy Fud đại lang thế nào, Tạ Nhiễm thận trọng đáp:

"Cũng tạm được."

Tào thị nhìn mặt nàng, thấy đuôi lông mày nàng vui vẻ nhướng lên, hẳn là vừa lòng, liền không hỏi thêm nữa.

Lúc xe ngựa đi trên phố Chu Tước, Tào thị nghe thấy một mùi vị thơm ngọt, vỗ vách xe hỏi:

"Lão Ngô, có phải sắp tướng Trương ký không?"

Thanh âm của xa phu lão Ngô truyền đến:

"Vâng, lão phu nhân muốn dừng xe sao?"

Tào thị xốc rèm lên, quả nhiên thấy trước cửa tiệm bánh ngọt Trương ký sương khói lượn lờ, hẳn là vừa có một mẻ bánh mới ra lò. Tào thị thích ăn bánh Trương ký, đáng tiếc mỗi ngày làm không nhiều lắm, hạ nhân mua mang về tới phủ thì đã lạnh, lại chưng lần nữa, tư vị làm sao sánh kịp mới ra lò.

Bảo lão Ngô dừng xe mua hai phần, lão Ngô vội vàng dừng xe, cắm roi ngựa lên gáy chạy đi, hai phần cuối cùng cũng không cướp được.

Tào thị tiếc nuối thở dài, đang muốn bảo lão Ngô trở về, đã thấy một gương mặt quen thuộc bước ra từ đám đông mua bánh trong Trương ký, trong tay cầm bánh hoa quế vừa ra lò, Tào thị kinh hỉ kêu lên:

"Khuynh nhi."

Tạ Khuynh đang định ăn bánh, nghe thấy có người gọi mình liền nhìn lại, chỉ thấy đường cái phía đối diện đậu xe ngựa của Tạ gia, sau màn xe chính là tổ mẫu Tào thị và Tạ Nhiễm.

Mặc dù không tình nguyện, nhưng Tạ Khuynh cũng đâu thể giả vờ như không thấy, đành đi qua hành lễ:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Tổ mẫu khỏe."

Tào thị đáp:

"Khỏe. Ngươi ra phố chơi hả?"

Tạ Khuynh gật đầu

"Vâng. Đi dạo một chút." TruyenLau

Tào thị nói:

'Tín quốc công lão phu nhân bệnh, ta tới thăm một lát, vừa lúc Nhiễm tỷ nhi đi ngang, liền cùng nhau trở về."
TruyenLau
Thật ra Tạ Khuynh không có hứng thú với việc hai người đi đâu làm gì, thấy ánh mắt Tào thị dính chặt lên bánh hoa quế trong tay mình, Tạ Khuynh hỏi:

"Tổ mẫu ăn không? Vừa ra lò."

Tào thị chỉ chờ có thế, đáp ngay:

"Ăn chứ."

Tạ Khuynh liền đưa bánh cho bà, Tào thị cầm lấy ngắt một miếng cho vào miệng. Tạ Khuynh hỏi Tạ Nhiễm:

"Ngươi ăn không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Nhiễm mất tự nhiên lắc đầu, không biết vì sao, từ khi rời biên quan trở lại kinh thành, Tạ Nhiễm không dám nhìn thẳng vào mắt Tạ Khuynh nữa, chỉ cần nhìn nàng ta sẽ thấy chột dạ tự ti một cách khó hiểu.

Nhưng nàng ta là đích nữ phủ Tướng quân, sao lại tự ti trước mặt một thứ nữ đây?

Nghĩ như vậy, Tạ Nhiễm éo mình ngẩng đầu thật cao, dùng giọng điệu thuyết giáo mà nói:

"Ngươi, ngươi dạo một lát liền trở về đi. Kinh thành không giống biên quan, nữ tử xuất đầu lộ diện luôn luôn không đúng."

Tạ Khuynh cười lạnh một tiếng, dùng giọng nam hỏi lại:

"Không đúng chỗ nào?"

Thanh âm của nàng làm Tào thị và Tạ Nhiễm đều ngây ngẩn cả người. Nếu không phải cả hai quen biết Tạ Khuynh, suýt nữa đã nghĩ mình nói chuyện với một nam nhân.

Tạ Nhiễm kinh ngạc:

"Giọng của ngươi..."

Tạ Khuynh nói:

"Bớt quản ta! Sau này trên đường mà gặp ta thì nhớ kỹ, gọi một tiếng ca."

Tạ Nhiễm kinh ngạc câm nín, mục đích của Tạ Khuynh đã đạt được, hành lễ với Tào thị:

"Tổ mẫu, vậy ta tiếp tục đi dạo đây."

Tào thị liên tục gật đầu:

"Được được được. Ngươi dạo đi dạo đi."

Tạ Khuynh nhét bánh hoa quế vào tay Tào thị, xoay người rời đi.

Tào thị được bánh hoa quế, cao hứng trong lòng.

Tạ Nhiễm lại cao hứng không nổi, nói với Tào thị:

"Tổ mẫu, ngài xem nàng ta đi!"

Tào thị hòa khí khuyên nhủ:

"Được rồi được rồi. Tính tình của nàng xưa nay là vậy, giống như cha ngươi đó, khi cha ngươi còn bé cũng hay làm người ta tức giận như thế."

Giảng hòa xong, Tào thị tiếp tục ăn bánh hoa quế mới ra lò thơm ngọt nóng hổi, để Tạ Nhiễm ngồi bên cạnh giận dỗi một mình.

Tạ Khuynh rời khỏi chỗ của Tào thị và Tạ Nhiễm, tiếp tục dạo phố.

Trước đó bị vây trong cung, chỉ ngẫu nhiên chạy ra ngoài chơi một chút, nên đối với Tạ Khuynh mà nói kinh thành còn nhiều chỗ rất mới mẻ.

Nhất là trong kinh có không ít rượu mà Tạ Khuynh chưa uống qua.

Rượu biên quan phần lớn lấy mạnh làm chủ, Giấc mộng Nam Kha và Một kiếp phù du của Vong Ưu tửu quán đều là rượu mạnh. Uống vào có thể khiến người ta lâng lâng quên đi mọi thứ. Rượu kinh thành không mạnh như vậy, cũng không giống rượu Giang Nam mềm mại như bông, mà hơi cứng rắn, thắng ở chỗ đa dạng nhiều chủng loại.

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh tìm ra một tửu quán trong con hẻm nhỏ, không hỏi chủ quán ở kinh thành rượu nào ngon. Dù sao chủ quán là người làm ăn, đương nhiên đề cử rượu nhà mình. Tạ Khuynh mua hai vò, tìm kiểu khách quen thường xuyên uống rượu trong tiệm, mời hắn uống rượu, ngồi trong lều ở bên ngoài tửu quán nói chuyện phiếm, trò chuyện một chút liền thăm dò rõ ràng phụ cận kinh thành có rượu nào nên uống.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu