Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 311: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Loáng thoáng nghe có người gõ cửa phòng, Tạ Khuynh tưởng nằm mơ nên không để ý, xoay người, kẹp gối đầu ngủ tiếp. Ai ngờ tiếng đập cửa kia ngày càng vang, ngày càng nhanh, cuối cùng đánh thức Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh không kiên nhẫn quát:

"Ai vậy?"

Ngoài cửa truyền đến:

"Đại tiểu thư, ta là Thúy Nhi. Ngoài cửa có khách nhân tìm người, là nam nhân, nhị tiểu thư để ta tới hỏi xem người có quen hay không."

Tạ Khuynh mở to mắt, bất đắc dĩ ngồi dậy, đáp:

"Biết. Để hắn vào đi, ta rửa mặt rồi ra ngay."

Tại biên quan, có nam nhân tới cửa tìm Tạ Khuynh là rất bình thường. Có lẽ là bọn TL Kỳ, Đại Mao gì đó. Tạ Khuynh không để ý, cũng không gấp, chậm rãi ung dung rửa mặt thay quần áo, lạnh mặt đi tới phòng khách. Thật muốn nhìn xem là tôn tử nào cả gan sáng sớm tới quấy nhiễu giấc mộng của người khác.

Tạ Khuynh ra khỏi phòng, không lập tức đi tới phòng khách, mà ghé qua phòng bếp trước, nhìn xem sáng nay ăn gì.

Tạ Nhiễm bỏ ra nhiều tiền thuê một đầu bếp, nghe nói là làm việc ở tửu lâu trong kinh, làm mấy món ngon trong kinh rất thuần thục. Tạ Khuynh nhìn một vòng, lọt vào mắt toàn là cháo tổ yến, canh vây cá, đẹp mắt mà lại không no bụng, Tạ Khuynh không có hứng thú.

Chọn tới chọn lui nửa ngày, Tạ Khuynh cũng chọn được một cái xiên nướng, bên trong xiên đầy thịt, xối dầu vừng đặc chế, cũng có chút tư vị. Nàng vừa đi vừa gặm, đi tới phòng tiếp khách ở tiền viện, nhìn xem sáng sớm ai tới tìm nàng.

Ngoài phòng tiếp khách tụ tập rất nhiều người.

Không có cách, Tạ Nhiễm quản lý cái tiểu viện hai tiến này như đại trạch, đất chật người đông, đâu đâu cũng đầy người.

Tạ Khuynh gặm xiên thịt, nghĩ thầm:

[ mẹ nó, thành cái chợ bán thức ăn. ]

[ Tạ Nhiễm mướn về một đám khỉ con hả? ]

[ trước nhà xí cũng có thể gặp bảy tám người! ]
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[ phải tìm cơ hội đi ra ngoài thôi, ai chịu nổi a. ]

Mê Truyện Dịch

"Nhường một chút." Tạ Khuynh nhận mệnh la lớn.

Đám người chen ngoài hành lang phòng tiếp khách nghe thanh âm này, gấp rút dạt ra hai bên nhường ra lối hẹp đủ một người đi.

Tạ Khuynh bất đắc dĩ thở dài, đi qua, lúc vào phòng tiếp khách, nàng nhịn không được phân phó: TruyenLau.com

"Nên làm cái gì thì làm cái đó, đừng có chen ở chỗ này."

Tỳ nữ bà tử bên ngoài cùng nhau vâng dạ, nhưng không có mấy ai đi thật.

[ được! Nói cũng vô ích! ] Nguồn copy từ TruyenLau.com

[ xem ra hôm nay ta phải trốn ra ngoài. ]

[ hay là đi tìm Bàn Tử uống rượu... Không được, Bàn Tử hình như đang tìm tức phụ, không nên quá mức thân thiết với hắn. ]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[ mẹ Hầu Tử đang bệnh, cũng không rảnh. ]

[ nghĩ tới nghĩ lui, hình như chỉ còn TL Kỳ nhàn rỗi dài cổ chờ cái đồ bỏ từ Binh bộ tới. ]

[ nhưng TL Kỳ muốn ta cùng đi Nam Cương với hắn... ]

[ vẫn là thôi đi, tới tửu quán tìm lão bản nương uống rượu. ]

Tạ Khuynh thầm thở dài, trong đầu tính toán hành trình của hôm nay.

Bước vào phòng tiếp khách, Tạ Khuynh thấy có hai người đứng đưa lưng về phía cửa. Cả hai cũng chỉ mặc quần áo văn sĩ. Một người trong đó nghe thấy tiếng Tạ Khuynh vào phòng vội vàng xoay người lại, tay hắn cầm trường kiếm, thân thể thẳng tắp, khuôn mặt thì lạ lẫm.

Thấy hắn ôm kiếm chắp tay hành lễ, Tạ Khuynh nghi hoặc nhìn:

[ người này là ai đây? Chưa gặp bao giờ. ]

[ phong cách này... Không giống người biên quan. ]

"Vị tiên sinh này tìm ta?" Tạ Khuynh hỏi.

Văn sĩ cầm kiếm kia cười cười, đáp:!

"Cũng không phải tại hạ, là chủ nhân nhà ta tìm ngài."

[ chủ nhân? ]

Tạ Khuynh càng nghi hoặc, ánh mắt nhìn sang người nãy giờ vẫn đưa lưng về phía nàng. Lúc nãy không nhìn kỹ, hiện tại đứng gần, nhìn tới nhìn lui lòng Tạ Khuynh bắt đầu lén lút nói thầm:

[ sao cứ thấy bóng lưng người này quen quen? ]

[ gặp ở đâu? ]

[ ta cũng tới rồi, ngươi còn dán mắt lên tranh treo tường, giả vờ trí thức cái gì hả? ]

"Vị nhân huynh này tìm ta có việc sao? Có việc thì nói, không việc thì về." Tạ Khuynh cắn một miếng thịt nướng, không cao hứng hỏi.

Thanh niên văn sĩ cầm kiếm kia bị ngữ khí không kiên nhẫn của Tạ Khuynh dọa sợ, liên tục nhìn nàng, tựa hồ muốn nhắc nhở Tạ Khuynh. Nhưng Tạ Khuynh căn bản không nhìn hắn, vì lẽ đó sóng mắt của hắn vấp phải trắc trở, không truyền đi được.

"Bộ Hằng đạo tử Xuân Thu đồ này viết không tệ lắm, đáng tiếc là hàng nhái."

Người kia đứng khoanh tay, ngửa đầu đánh giá bức họa treo trên tường. Tạ Khuynh đang há miệng cắn miếng thịt to, nghe thấy thanh âm này, lòng bỗng dưng căng thẳng:

[ thanh âm này... ]

[ sao lại giống, Cao Tấn? ]

Tạ Khuynh cầm xiên thịt nhích sang bên cạnh hai bước, mặc dù người kia chưa quay người, nhưng Tạ Khuynh vẫn có thể thấy được đường cong xương cằm của hắn...

Đôi mắt vô thần của nàng đột nhiên trừng lớn, gót chân không tự chủ được lùi về sau, khóe mắt bắt đầu tìm kiếm đường chạy...



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu