Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 347: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Kết quả này đi ngược lại hoàn toàn với những gì bọn họ dự liệu. Trong suy đoán của bọn họ, hẳn là sứ đoàn hộ vệ Lễ triều sẽ bị dũng sĩ chư quốc nghiền ép. Nhưng bây giờ lại trở thành sứ đoàn hộ vệ Lễ triều phản công bằng thực lực?

Không thể tiếp tục như vậy được, nếu dũng sĩ nhiều quốc gia như vậy đều bị những hộ vệ phổ thông này gϊếŧ ngược, mặt mũi bọn họ có thể ném đi rồi.

Thế là, bắc đầu từ vòng thứ tư, đội ngũ bên kia cũng học theo đấu pháp Lễ triều, hai mươi bảy người không lên cùng một lượt, cho Lễ triều cơ hội tốc chiến tốc thắng, mà là kéo dài. Chỉ cần kéo dài càng lâu, thể lực đối phương càng kém, chờ họ hao hết tinh lực liền có thể không chiến mà thắng.

Nhưng mà, ý tưởng của bọn họ đã sớm bị Cao Tấn nhìn thấu. Thế là, từ khi kết thúc trận thứ ba, lúc trường đấu thú tiến hành tẩy rửa, Cao Tấn lần nữa đổi chiến thuật.

Đối phương học tập đấu pháp của họ, để hai mươi bảy người chia ra các hướng, muốn chậm rãi tiêu hao thể lực của họ. Vậy bọn họ càng không thể hao tổn. Đối phương một tổ năm sáu người, Lễ triều bên này trừ những người bị thương, còn lại đều cùng nhau tiến lên.

Chiến lực Lễ triều vốn mạnh hơn nhiều tiểu quốc kia, vì lẽ đó mới dám chia từng nhóm một bảo tồn thể lực. Đối phương xem mèo vẽ hổ, cũng không nghĩ một chút xem chiến lực của bản thân không bằng Lễ triều. Vốn dĩ hai mươi bảy người cùng lên, còn có thể chống đỡ được hai ba khắc, bây giờ năm sáu người, thậm chí một khắc đồng hồ cũng không cầm cự được...

Một khắc đồng hồ cũng không cầm cự được sẽ dẫn tới kết quả gì?

Mê Truyện Dịch

Là bọn họ càng bị giải quyết nhanh hơn.

Thác Bạt Chiêu đứng trên đài quan sát đập đầu vào lan can, thầm mắng:

"Đồ vô dụng! Phái toàn người giấy hay sao?"

Bên cạnh có người lên tiếng khuyên:

"Đều là tiểu quốc tới, cái gọi là dũng sĩ có thể so với chúng ta sao?"

Thác Bạt Chiêu tức hổn hển đi tới trước mặt sứ thần chúng quốc, cuồng nộ rống:

"Các ngươi cố ý phái những con dê chân mềm kia ra góp cho đủ số sao? Các ngươi cho rằng các ngươi làm như thế Lễ triều sẽ cảm kích các ngươi?"

Sứ thần chúng quốc bị mắng cúi đầu nhìn nhau, thật không ngờ bọn họ nghe theo Bắc Liêu phân phó, phái dũng sĩ nước mình ra sân, Bắc Liêu còn không hài lòng. Hành động chỉ trích thẳng mặt này của Thác Bạt Chiêu, không khác gì làm nhục nước khác.

Nhóm sứ thần giận mà không dám nói gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Còn ba tổ, dũng sĩ Bắc Liêu ta sẽ áp trục! Hai tổ còn lại tốt nhất là nên phái dũng sĩ cho tinh nhuệ vào, nếu còn thua khó coi như vậy, cố ý nhường, ta sẽ tìm các ngươi tính sổ!"

Thác Bạt Chiêu uy ***** sứ thần chúng quốc xong liền phất tay áo rời đi.
TruyenLau.com
Sứ thần chúng quốc hai mặt nhìn nhau, không thể làm gì, tiểu quốc không có tôn nghiêm, bị kẹp giữa hai nước lớn, sống không dễ dàng.

Nhưng mặc kệ thế nào, bọn họ đã dốc sức phối hợp mà Bắc Liêu vẫn không hài lòng, bọn họ bây giờ bắt đầu hối hận xanh cả ruột. Sớm biết như thế, cần gì phải theo sau Bắc Liêu đối phó Lễ triều làm gì? Bê đá đập chân mình, đ.â.m lao phải theo lao, khổ sở thay hối hận thay.

Từ trên đài quan sát mà nhìn, đội hộ vệ Lễ điều đánh đâu thắng đó, thắng xinh đẹp nhẹ nhàng. Nhưng chỉ có chính bản thân họ biết, thể lực đã tiêu hao phân nửa, có mấy tiểu tử trẻ tuổi khát đến mức rung yết hầu, mồ hôi trên người ướt rượt mệt lả.

Tạ Khuynh nhảy lên đấu thú đài đang cọ rửa vết m.á.u xử lý thi thể, hét lớn về phía đài quan sát: Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Đánh lâu như vậy, nước bọt cũng không cho uống hả? Mang nước tới đây! Muốn đánh thì đường đường chính chính đánh!"

Thác Bạt Chiêu đang nổi nóng, nghe Tạ Khuynh thét trong sân, lập tức cười trên nỗi đau của người khác, cự tuyệt:

"Các ngươi không phải rất lợi hại sao? Còn uống nước làm gì? Chúng ta chỉ đáp ứng dùng nhân số bằng nhau đối chiến, không đáp ứng cho các ngươi nước uống!"

Tạ Khuynh bị bộ dạng tiểu nhân của Thác Bạt Chiêu làm cho ghê tởm, không chỉ mình nàng, sứ thần chư quốc ở trên đài quan sát cũng ghê tởm theo. TruyenLau

Con hàng này sao có thể không biết xấu hổ mà nói ra câu dùng nhân số bằng nhau đối chiến? Bằng nhau của hắn chỉ tính theo một trận chiến, không tính cả buổi.

Loại hành vi tiểu nhân này, điểu bụng ruột gà, tương lai Bắc Liêu mà rơi vào tay hắn, tiểu quốc chung quanh còn mệnh sao?

Dù cán cân trong lòng họ có nghiêng, ai cũng có phán đoán thị phi cả, nhưng đều sợ hãi uy ***** của Bắc Liêu, không dám nói giúp cho chiến sĩ Lễ triều lúc này.

"Người đâu. Đưa nước tới cho bọn họ."

Bỗng nhiên trên đài quan sát vang lên một thanh âm trong trẻo, Thác Bạt Diên lần nữa đứng trước lan can, từ trên cao nhìn xuống người đứng dưới sân đòi nước.

Tạ Khuynh thấy Thác Bạt Diên, ánh mắt vô thức né tránh. Nếu Thác Bạt Diên nhận ra nàng, nói không chừng hắn sẽ tự nhiên đ.â.m ngang.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu