Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 457: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Tấn hỏi:.

"Cơ hội tốt như vậy sao ngươi không đánh?"

Cao Nguyệt bị chất vấn lại cúi đầu, Cao Tấn thấy vậy bốc hỏa, muốn đánh hắn nhưng lại không đành lòng, nhẫn nhịn một bụng lửa giận.

Lúc này Cao Tấn nhìn thoáng qua Tạ Khuynh đang ngồi cắn hạt dưa nhàn nhã xem trò vui, thấy nàng hoàn toàn không xấu hổ sau khi đánh lén người khác, còn đắc ý hất hất vỏ hạt dưa trong tay nhìn Cao Tấn:

[ có tức không nào? ]

[ hỏi ngươi đó có tức không? ]

[ giỏi thì tới đánh ta đi! ]

Cao Tấn thật sự bị hai người này làm tức chết, chống kiếm gỗ lên đệm, hắn hỏi:

"Ăn no chưa?"

Tạ Khuynh chống cằm, không hề sợ hãi nhìn Cao Tấn:

"No thì sao mà chưa no thì sao?"
TruyenLau.com
[ chẳng lẽ ngươi thật sự muốn đánh ta? ]

[ ta không phải Cao Nguyệt, chưa chắc ngươi đánh được đâu nha. ]

[ đến lúc đó có khi nào càng tức hơn không?
TruyenLau
Cao Tấn cười lạnh:

"Hừ, ăn no thì tới dạy hắn! Nàng cho rằng ta gọi nàng tới đây để ăn hả?"

Nói xong, Cao Tấn vứt kiếm gỗ xuống đất, không thèm ngoái đầu đi thẳng khỏi Đông Thái điện.

Tạ Khuynh ngờ Cao Tấn cứ thế bỏ gánh bước đi, trong Đông Thái điện chỉ còn Tạ Khuynh và Cao Nguyệt mắt to trừng mắt nhỏ. TruyenLau

Cao Nguyệt áy náy cúi đầu, cảm thấy mình đã làm hoàng thúc tức giận bỏ đi, nhất thời không biết phải làm sao.

Bỗng nhiên một hạt dưa đánh lên chân hắn, Cao Nguyệt ngẩng đầu nhìn Tạ Khuynh. Tạ Khuynh vẫy tay gọi hắn.

Cao Nguyệt không biết Tạ Khuynh gọi mình làm gì, vội vàng đi tới, cầm kiếm hành lễ:

"Hoàng hậu nương nương có gì phân phó?"

Tạ Khuynh nhìn Cao Nguyệt sau khi về Lễ triều phảng phất như biến thành người khác, có chút thông cảm cho Cao Tấn, nhưng nàng suy nghĩ một chút liền hiểu được vì sao Cao Tấn lại thế.

Bởi vì bất an.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói trắng ra là, hắn cũng không tin tưởng Cao Tấn, mặc dù Cao Tấn đã mang hắn về từ Bắc Liêu.

Nhưng hắn không biết là Cao Tấn chỉ đơn thuần muốn đem hắn về thôi, không có mục đích chính trị nào khác, dù thân phận của hắn có xấu hổ - con trai Tiền Thái tử - đi nữa.

Bây giờ phủ Tiền Thái tử đã sớm bị hủy diệt, Tiền Thái tử cũng đã đền tội, con cái đều bị biếm thành thứ dân, lưu lạc tứ phương, chỉ duy nhất một mình Cao Nguyệt được đưa về từ Bắc Liêu là con trai Tiền Thái tử mà vẫn được sắc phong, kế tục tước vị.

Cao Nguyệt không quan tâm phụ thân mình bị Cao Tấn gián tiếp ban chết. Bởi vì người phụ thân đó đã đẩy hắn vào vực sâu. Hắn biết mình bị phụ thân vứt bỏ từ lâu rồi. Lúc bị đưa đến Bắc Liêu làm chất tử không thể lộ ra ánh sáng, trong lòng hắn đã đoạn tuyệt mối quan hệ phụ tử này.

Nhưng mối thù giữa Cao Tấn và Tiền Thái tử hắn không thể không quan tâm.

Sở dĩ ngoại tổ Vũ Định hầu của Cao Tấn bị xét nhà là do Tiền Thái tử vu cáo. Cao Nguyệt có thể mặc kệ chuyện Cao Tấn gϊếŧ phụ thân mình, nhưng không thể khẳng định lúc Cao Tấn nhìn thấy hắn, liệu có nghĩ tới Tiên Thái tử và mối thù của Vũ Định hầu phủ hay không.

Tuy hắn và Cao Tấn là thúc cháu, nhưng mối quan hệ này rất phức tạp. Bây giờ Cao Tấn đối xử với Cao Nguyệt rất tốt, nhưng đồng thời cũng tạo ra một áp lực vô hình, khiến hắn không thể không cẩn thận dè dặt trước mặt Cao Tấn.

Tạ Khuynh biết những việc hài tử này làm ở Bắc Liêu, biết tâm tư hắn thâm trầm. Đương nhiên ở hoàn cảnh như Bắc Liêu, tâm tư hắn không thầm trầm thì làm gì còn sống tới lúc Cao Tấn đến tìm hắn.

Người tâm tư thâm trầm khó mà thật lòng tin tưởng một ai.

Cũng giống như Cao Tấn trước kia, cả hai đều là những kẻ khốn khổ trốn thoát khỏi lòng lang dạ sói, muốn họ tin tưởng một người rất khó. Nếu không phải Cao Tấn ngẫu nhiên có được kỹ năng nghe thấu tiếng lòng Tạ Khuynh, chỉ sợ đến bây giờ hắn cũng không thể tin tưởng nàng và lão Tạ.

Nhưng kỹ năng đó chỉ Cao Tấn có thôi, Cao Nguyệt không có. Tạ Khuynh lại không cách nào giúp hắn nghe được. Vì lẽ đó, muốn Cao Nguyệt mở lòng có lẽ hơi khó.

Khó quá bỏ qua.

Tạ Khuynh chưa bao giờ là kẻ thích đoán mò người khác và miễn cưỡng bản thân, chuyện làm không được thì gạt sang bên, cứ thuận theo tự nhiên.

Nàng chỉ vào bàn nước trà đối diện, nói:

"Tới uống nước, ăn chút gì đó đi."

Cao Nguyệt không ngờ Tạ Khuynh lại gọi mình tới ăn bánh, lúng túng không biết phải làm sao. Tạ Khuynh thấy thế, đứng dậy đẩy hắn xuống thảm mềm phía đối diện, ấn bả vai ép hắn ngồi, đem một chén nước trà và một miếng bánh ngọt nhét vào tay hắn.

An bài tốt hết thảy, Tạ Khuynh quay về chỗ mình, hỏi:

"Dạo này ngươi cao lên hả?"

Cao Nguyệt giật mình:

"A?"

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh tiếp tục gặm hạt dưa, nói:

"Ta cảm thấy so với lúc mới về cao hơn không ít. Hồi đó ngươi lùn hơn ta một chút, giờ hình như cao hơn ta luôn rồi."

Cao Nguyệt gãi đầu:

"Thật sao? Ta không chú ý lắm."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu