Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 315: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Chớ ngủ. Cũng phải nói cho rõ ràng chứ, rốt cuộc ngươi biết bao nhiêu? Biết lúc nào?"

Vấn đề của Tạ Khuynh như đá chìm đáy biển, mặc dù có tiếng động, nhưng không có mảy may đáp lại.

[ ngủ thật rồi hả? ]

"Êy, dậy."

Tạ Khuynh phát hiện kéo vạt áo Cao Tấn cũng vô dụng, liền quỳ một đầu gối lên giường, duỗi tay đẩy cánh tay hắn hai cái.

Vẫn như cũ không chút phản ứng.

Tạ Khuynh cúi người lại gần, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Cao Tấn mạnh mẽ xuất thủ, vòng lấy eo Tạ Khuynh, đem cả người nàng vung qua giữa giường nằm cạnh mình.

[ khá lắm! ]

[ chờ có vậy thôi chứ gì. ]

Phản xạ của Tạ Khuynh rất nhanh, lưng vừa hạ xuống, liền mượn lực bật lên. Nhưng nàng nhanh Cao Tấn cũng đâu chậm, trong giây phút Tạ Khuynh đứng lên, hắn lấy chăn mền trong tay ném qua, trực tiếp trùm lên Tạ Khuynh đang phấn khởi phản kháng. Để Tạ Khuynh không xoay người, Cao Tấn dứt khoát nằm lên chăn.

Tay chân Tạ Khuynh bị chăn mền cuốn chặt, không có sức lực, trên chăn còn có một kẻ nặng c.h.ế.t người đè ép. Nàng vùng vẫy mấy lần cũng không thoát được, đành từ bỏ.

"Cao Tấn! Ngươi chơi xấu hả? Đánh lén có gì tài ba?"

Từ sau khi Tạ Khuynh học võ có thành tựu, chưa bao giờ bị áp chế mọi phương diện thế này, cảm thấy Cao Tấn thắng không đẹp, tức giận kêu to.

Cao Tấn ghé vào chăn, mặc kệ Tạ Khuynh kêu gào, thoải mái dễ chịu tìm một vị trí thích hợp, lần nữa nhắm mắt lại.

Mấy ngày nay hắn thật sự mệt mỏi.

An bài tốt sự tình ở kinh thành xong, hắn liền ngựa không ngừng vó mà chạy tới biên quan. Dọc đường chạy c.h.ế.t ba con ngựa, còn hắn thì mấy ngày không chợp mắt. Lộ trình tám chín ngày, hắn đi tốn ba bốn ngày. So với binh sĩ truyền quân báo còn nhanh hơn nhiều.

Chẳng qua tất cả những mệt mỏi đó, trong giây phút nhìn thấy Tạ Khuynh, đều đáng giá.
TruyenLau.com
Vừa lòng thỏa ý ôm cả người cả chăn vào ngực, Cao Tấn cảm thấy không lúc nào an tâm như lúc này.

Tạ Khuynh bị quấn trong chăn, trên chăn lại có người nằm đè lên, mới đầu nàng còn chống cự, sau đó chấp nhận buông xuôi.

Hiện tại nàng nhìn màn lụa, sống không còn gì luyến tiếc xem nhẹ những thân ảnh đang hóng hớt ngoài cửa.

Cao Tấn nằm trên chăn giống như rất mệt mỏi, đáy mắt xanh đen làm Tạ Khuynh trăm mối ngổn ngang. Nàng ghé vào tai hắn líu lo không ngừng, bản thân không thoát được thì cũng không cho hắn yên giấc.

Bất quá đối với Cao Tấn mà nói, Tạ Khuynh ngậm miệng hay không cũng chẳng có gì khác biệt. Bởi vì ngoài mặt Tạ Khuynh không nói gì, nhưng hoạt đồng tâm lý của nàng không hề giảm bớt. TruyenLau

Nữ nhân này chỉ có lúc ngủ và lúc ăn thì trong lòng mới không nghĩ tới mấy thứ loạn thất bát tao.

Cao Tấn nghe thanh âm của Tạ Khuynh, nhắm mắt dưỡng thần một lát liền lăn khỏi chăn.

Trên người không còn trọng áp, Tạ Khuynh rốt cuộc có thể xoay người. Nàng xốc chăn lên ngồi dậy, phát hiện tình trạng cũng không tốt hơn lúc nãy bao nhiêu. TruyenLau

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tóc rối, đai lưng lỏng lẻo, xiêm y rối loạn, đến khuyên tai cũng rơi mất một cái.

Tạ Khuynh giơ nắm đ.ấ.m với Cao Tấn đang giả vờ ngủ, sau đó buồn bực cúi xuống tìm khuyên tai.

Nhưng tìm nửa ngày cũng không tìm thấy, cái khuyên tai kia như đã bốc hơi. Tạ Khuynh bắt đầu nôn nóng.

Cao Tấn hé mắt, trông thấy bộ dạng Tạ Khuynh cau mày hoảng loạn tìm đồ, nhịn không được nhắm mắt ôm bụng cười.

Tạ Khuynh đang phiền lòng, nghe tiếng hắn cười liền lấy lại tinh thần nhìn hắn. Con hàng này không chỉ cười, còn ôm bụng cười. Tạ Khuynh nhìn mà giận không chỗ *****, không khống chế được vỗ hai cái lên lưng Cao Tấn.

Nhưng nàng đánh cũng không thể ngăn Cao Tấn cười, ngược lại hắn còn cười dữ hơn.

Tạ Khuynh lại đánh thêm hai cái, tức giận nói:

"Đừng cười."

Không biết câu nào của nàng điểm trúng huyệt cười của Cao Tấn, hắn cười đến run rẩy, thanh âm đứt quãng:

"Ngừng... Ngừng không... Không... Được."

Tạ Khuynh: ...

Không tìm khuyên tai nữa, Tạ Khuynh ngồi bên giường, trầm mặc nhìn Cao Tấn nằm đó cười như thằng điên. Ngược lại nàng muốn xem xem hắn có thể cười tới khi nào.

Rốt cuộc Cao Tấn cười đủ rồi, duỗi tay muốn nắm tay Tạ Khuynh, bị Tạ Khuynh lạnh lẽo vô tình đẩy ra.

Mê Truyện Dịch

"Đến cùng ngươi biết được bao nhiêu? Lúc nào biết? Lâu nay luôn giả vờ để chơi ta phải không?"

Tạ Khuynh hỏi liên tục ba vấn đề, Cao Tấn bị hỏi đến sững sờ, kinh hô không có thiên lý:

"Rốt cuộc là ngươi chơi ta hay ta chơi ngươi?"

Tạ Khuynh nghẹn lời, không phản bác được.

Bởi vì nếu truy đến nguồn gốc, quả thật là Tạ gia lừa hắn trước.

"Không phải ta muốn lừa ngươi. Là... Là lão Tạ! Đúng, lão Tạ lừa ngươi, có quan hệ gì với ta?"

Cao Tấn híp mắt nhìn Tạ Khuynh, chất vấn:

"Loại lời này mà ngươi cũng có thể nói ra miệng?"

Tạ Khuynh cúi đầu giả chết.

Cao Tấn ngồi bật dậy:

"Được, nếu ngươi đã nói lão Tạ gạt ta, vậy ta đây liền quay về trị tội lão!"

Tạ Khuynh trầm mặc chống đỡ, thờ ơ thậm chí còn muốn quạt gió thêm củi.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu