Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 454: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Ngày đó Phù đại nhân còn nói với ta một câu, hai năm trước Đại Lý tự từng xây một cái Chiếu ngục... Chiếu ngục là gì tỷ có biết không? Chính là chỗ chuyên dùng để diệt trừ phe đối lập. Năm đó Phù đại nhân còn chưa phải Thiếu khanh của Đại Lý tự, nghe nói trong Chiếu ngục mỗi ngày đều có rất nhiều người chết."

"Còn nữa còn nữa..."

Tạ Nhiễm vừa cáo trạng là bắt đầu nhiệt tình hẳn lên, đem dịu dàng hiền lương, tuân thủ quy củ gì đó vứt hết. Tạ Khuynh rất là bất đắc dĩ, không để ý ánh mắt cảnh cáo của người đứng đằng kia, chen ngang nhắc nhở Tạ Nhiễm:

"Được rồi được rồi, nói với ta mấy cái này làm gì? Đừng nói nữa, tai vách mạch rừng."

Tạ Nhiễm nhìn trường đua ngựa mênh m.ô.n.g sau lưng Tạ Khuynh:

"Ở đây làm gì có tường? Sẽ không ai nghe thấy đâu." Tạ Nhiễm định tiếp tục nói:

"Ta còn nghe nói có một lần..."

"Tạ Nhiễm!" Tạ Khuynh lớn tiếng ngăn cản, dọa Tạ Nhiễm nhảy dựng, nàng vuốt n.g.ự.c phàn nàn:

Mê Truyện Dịch

"Lớn tiếc như vậy làm gì? Ta cũng đâu có điếc!"

Tạ Khuynh đỡ trán, lúc này nàng đột nhiên phát hiện một đặc điểm của Tạ Đạc trên người Tạ Nhiễm. Hai tỷ đệ này có khi thật cơ trí, có khi lại trì độn y như nhau.

"Ngươi còn nghe nói cái gì?"

Một thanh âm vang lên sau lưng Tạ Nhiễm, dọa nàng giật b.ắ.n lên như lò xo, kinh hãi máy móc ngoái đầu, trông thấy khuôn mặt Cao Tấn vô cảm từ trên cao nhìn chằm chằm xuống như thần chết.

Tạ Nhiễm chật vật nuốt nước bọt, như có cỗ hắc khí trên người Cao Tấn tỏa ra uy áp, tóc gáy nàng dựng đứng lên, mồ hôi lạnh ứa ra.

Bỗng nhiên quỷ thần xui khiến, Tạ Nhiễm linh cơ khẽ động, nở nụ cười cứng đờ chứa thành ý cực đại, gọi một tiếng:

"Tỷ phu." TruyenLau

Cao Tấn nhướng mày, thu lại ánh mắt c.h.ế.t chóc, hắc khí trên người cũng tan đi, thần thái đẹp trai ngời ngời quay trở lại. Tạ Nhiễm nhẹ nhõm hẳn, đã có thể nhúc nhích một chút.

Sau khi sống sót, việc đầu tiên Tạ Nhiễm làm là đứng dậy, nhường vị trí bên cạnh Tạ Khuynh lại cho Cao Tấn:

"Mời tỷ phu."

Sự thức thời này khiến Cao Tấn vừa lòng, thậm chí trong mắt còn có chút tán dương. TruyenLau.com

Tạ Nhiễm thầm lau mồ hôi lạnh một phen, dường như nàng đã phát hiện ra phương pháp sinh tồn trước mặt Cao Tấn.

Tạ Khuynh nhìn Tạ Nhiễm đột nhiên trở nên chân chó, tâm tình phức tạp:

[ a, muội muội đoan trang ôn nhu, tri thư đạt lễ của ta! ]
Website TruyenLau.com
[ quả nhiên người một lớn, không còn cách nào giữ lại sự ngây thơ. ]

Cao Tấn ngồi xuống ghế, liếc qua Tạ Khuynh vẫn đang mải cảm thán, không hề ngần ngại bưng chén trà của Tạ Khuynh lên uống một ngụm, 'thân thiết' hỏi Tạ Nhiễm đang định ngồi xuống vị trí khác:

"Vừa rồi hai người nói gì vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Nhiễm nhìn nụ cười hiền hòa của Cao Tấn, đầu gối vừa khuỵu xuống định ngồi vào ghế lại đứng thẳng lên, dứt khoát nói với Tạ Khuynh:

"Trưởng tỷ, ta chợt nhớ trong phủ còn chút việc, không quấy rầy tỷ và tỷ phu nữa, Tạ Nhiễm cáo lui."

Nói xong không đợi Tạ Khuynh phản ứng lại, Tạ Nhiễm cầm lấy roi ngựa của mình, chạy nhanh như làn khói.

Tạ Khuynh: …

"Ừm, coi như thức thời." Đánh giá của Cao Tấn về Tạ Nhiễm cao lên một chút khoảng bằng hạt mè.

Tạ Khuynh vỗ một chưởng lên cánh tay hắn, chất vấn:

"Đang êm đẹp dọa nàng làm gì?"

Cao Tấn xoa xoa chỗ bị đánh, ủy khuất giải thích:

"Dọa nàng ta? Nàng ta nói xấu ta trước mặt nàng, sao nàng lại không nói?"

Tạ Khuynh vội ho một tiếng:

"Nói xấu hả? Ta thấy nàng nói thật mà?"

Hoàng vị của Cao Tấn vốn không phải truyền thừa chính thống. Trong lúc khởi binh công thành thương vong là không thể tránh khỏi, Tạ Nhiễm chưa từng thấy chiến trường, mới đem những câu chuyện m.á.u me kia xem như bóng ma giấu trong đáy lòng.

"Thật..." Cao Tấn không phản bác được, ngẫm nghĩ lý do một phen mới mở miệng bào chữa:

"Thật thì thật, nhưng cũng đâu có khoa trương như nàng ta nói, hai quân giao chiến sao có thể không c.h.ế.t người? Những kẻ bị treo trên cửa cung đều là loại gian nịnh có ý đồ kích động nhân tâm, phải gϊếŧ người dọa khỉ treo lên thị chúng! Ta không hề lạm sát người vô tội!"

Tạ Khuynh chờ hắn nói xong lại hỏi:

"Vậy mỗi lần Tạ Nhiễm vào cung ngươi đều trừng nàng là thật sao?"

Sự tự tin lúc Cao Tấn nói mình không lạm sát người vô tội lập tức vơi đi, nhìn trái nhìn phải mà nói:

"A, mặt đất mọc ra nhiều cỏ non chưa kìa, mùa xuân thật sự tới rồi."

Tạ Khuynh lẳng lặng nhìn hắn, Cao Tấn bất đắc dĩ buông xuôi:

"Đúng, ta trừng nàng ta. Nhưng vậy thì sao chứ? Nàng ta hai ba ngày lại tiến cung tìm nàng, tìm một cái là cả ngày. Ta muốn dùng bữa với nàng cũng không được, còn không thể trừng nàng ta à?"

Tạ Khuynh: …

"Nàng nói muốn đi biên quan ở một thời gian." Tạ Khuynh nói: "Có thể trong phủ thật sự quạnh quẽ."

Trong mắt Cao Tấn toàn là kinh hỉ:

"Thật sao? Nàng ta thật sự muốn đi hả? Quá tốt rồi!"

Như vậy không còn ai cách hai ba ngày lại tiến cung giành Tạ Khuynh với hắn nữa.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu