Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 343: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Thác Bạt Diên cau mày, không để ý tới Thác Bạt Chiêu, mạnh mẽ gan dạ nhìn về hướng Hãn vương:

"Đại vương, cầu Đại vương nghĩ lại. Chất tử kia đã là một con cờ phế, còn sứ đoàn Lễ triều thì không. Nếu tất cả bọn họ đều c.h.ế.t ở Bắc Liêu. Lễ triều tuyệt đối sẽ không thiện đãi cam hưu*. Đến lúc đó hai nước giao chiến, thần dân gặp nạn, có ý nghĩa gì?"

Thác Bạt Diên xốc áo bào lên, quỳ xuống đất: "Đại vương nghĩ lại."

Hãn vương cau mày, nhìn chằm chằm Thác Bạt Diên đang quỳ dưới đất, tựa hồ như hơi bị thuyết phục. Mấy năm nay Bắc Liêu đã có chiều hướng suy thoái, nếu Lễ triều dốc sức phản kích, xác thực bọn họ không chiếm được chỗ tốt gì.

Thác Bạt Chiêu xem mặt đoán ý, thấy thái độ Hãn vương d.a.o động, vội vàng nói:

"Đại vương! Chớ có hồ đồ! Ngẫm lại Đại huynh vì sao mà chết, ngài còn muốn mở một con đường cho cừu nhân gϊếŧ con sao?"

Lòng Hãn vương đầy rối rắm.

Lễ triều xác thực khinh người quá đáng, mấy thủ lĩnh An Cách bộ lạc c.h.ế.t oan uổng thì cũng thôi, ngay cả Đại Hoàng tử Bắc Liêu cũng c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Hoàng đế Lễ triều kia còn ra tay độc ác ly gián để mọi người chỉ trích đứa con lão coi trọng nhất.

Mê Truyện Dịch

Đã như thế mà Bắc Liêu còn không phản kích, vậy sao này bọn họ làm sao thống trị Bắc địa?

Mấy tiểu quốc phụ thuộc xung quanh sẽ nhìn bọn họ thế nào?
TruyenLau
Vì lẽ đó, hôm nay không chỉ là chuyện của chất tử cùng sứ thần Lễ triều, mà còn liên quan đến lực uy ***** của Bắc Liêu với những tiểu quốc xung quanh mười năm về sau.

Nghĩ như vậy, Hãn vương không do dự nữa, lựa chọn xem nhẹ đề nghị của tiểu nhi tử, hạ lệnh cho Thác Bạt Chiêu:

"Cứ làm như ý ngươi đi! Lễ triều, hừ! Nếu các ngươi có bản lĩnh, hôm nay liền đón chất tử về, còn không, các vị cứ vĩnh viễn lưu lại Bắc Liêu đi."

Tiếng hoan hô trong đại điện vang tận mây xanh, mặt Thác Bạt Chiêu lộ rõ vẻ dương dương đắc ý. Thác Bạt Diên cúi đầu, hai tay nắm chặt, khóe mắt nhìn về phía thiếu niên mặt lạnh trong lồng...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cao Tấn đi đến bên cạnh hai vị Uông - Tùy đại nhân, thấp giọng nói mấy câu. Hai vị đại nhân lập tức dốc sức đáp trả:

"Được! Nếu chính miệng Hãn vương đã nói giữ ngươi lại. Vậy Lễ triều ta cũng không phải hạng người tham sống sợ chết. Chất tử nước ta, chúng ta sẽ dùng đến một binh một tốt cuối cùng cũng không để ngài lưu lạc nước khác!"

"Nhưng mặc kệ là người đấu hay thú đấu, cũng phải có quy tắc. Một người đấu hay là mười người đấu, hoặc là trăm người đấu. Nếu không có hạn định nhân số, còn đấu làm gì nữa. Chẳng bằng Hãn vương phái binh gϊếŧ toàn bộ chúng ta. Ta hi sinh thân mình vì Lễ triều, không nửa lời oán hận!"

Tùy đại nhân khẳng khái phân trần làm người khác động dung, thiếu niên trong lồng sắt cũng không nhịn được thoáng nghiêng đầu, nhìn về phía sứ thần hào hoa phong nhã, khí độ ung dung kia một cái.

Hắn không biết vị đại nhân này là ai, chỉ cảm thấy người này có huyết khí. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cao Nguyệt cảm thấy bên người vị đại nhân kia có một ánh mắt đang chăm chú nhìn mình, không khỏi nghiêng đầu sang đối mặt. Ánh mắt người kia có chút kỳ quái, tha thiết nhìn Cao Nguyệt. Mặt hắn đen sì, có râu ria. Cao Nguyệt có thể chắc chắn mình chưa từng gặp người này, nhưng lại có chút quen thuộc khó hiểu.

Trong lòng không khỏi nghi hoặc: Người kia là ai?

Mẫu thân Cao Nguyệt đã qua đời từ khi hắn còn bé, tổ phụ cũng rất chiếu cố hắn. Chỉ là sau vụ án của Vũ Định hầu, tổ phụ vì từng làm tướng lĩnh dưới trướng Vũ Định hầu, khó tránh khỏi việc liên lụy, tự thân khó bảo toàn.

Mười tuổi năm ấy Cao Nguyệt bị bệnh ho nho nhỏ, phụ thân hắn lúc đó còn làm Thái tử mười phần khẩn trương, nhất định phải đưa hắn đến Giang Nam điều dưỡng. Dù Cao Nguyệt kiệt lực chứng minh mình không có việc gì, phụ thân vẫn kiên trì muốn hắn đi Giang Nam.

Nhà ngoại tổ biết được, phái một đội tinh binh hộ tống.

Cao Nguyệt thật sự đã được đưa đến Giang Nam, sống trong một tòa nhà phong cảnh hợp lòng người, không buồn không lo trôi qua hơn một tháng. Tinh binh ngoại tổ phái theo thấy hắn đã yên ổn ở Giang Nam, người của phủ Thái tử lưu lại hầu hạ cũng nhiều, liền lui về kinh báo cáo.

Thời điểm đội tinh binh kia đi, Cao Nguyệt còn đích thân tiễn bọn họ ra ngoài thành Cô Tô, lúc đi ngang qua Hàn Sơn tự, còn dừng lại trong chùa xin một chén trà xanh cùng mấy miếng bánh, chơi đùa nửa ngày với mấy tiểu sa di trong chùa.

Có lẽ đó là lần cuối cùng hắn cảm nhận được vui vẻ nhàn nhã trước khi bị đưa khỏi cố thổ, nên đoạn ký ức ấy khắc sâu vô cùng. Ngay cả chén trà ngày đó sa di trong chùa pha cho hắn có hai lá trà bị nát cũng thật mới mẻ trong đầu óc. Mỗi lần hắn ở đây cảm thấy đau khổ không vượt qua nổi, hắn luôn nhớ về những ngày tháng yên tĩnh đó, rồi lại ra sức tưởng tượng, lúc nào mình có thể trở về, lại ung dung nhàn nhã uống chén trà tiểu sa di Hàn Sơn tự pha cho hắn.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu