Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 462: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Trước khi Khương ma ma vào điện, Tạ Khuynh kịp thời đặt lại bát vào khay trà nước, để Phúc Như tranh thủ thời gian mang ra ngoài 'hủy thi diệt tích'.

Quả nhiên, nhờ Tạ Khuynh và Phúc Như phối hợp ăn ý, Khương ma ma chỉ kịp nhìn thấy Phúc Như bưng khay nước trà từ tẩm điện ra, thuận miệng hỏi một câu:

"Nương nương khát hả?"

Phúc Như không dám nói thật, chỉ gật đầu khẽ thay câu trả lời.

Mê Truyện Dịch

Khương ma ma không để ý, biết Tạ Khuynh không ngủ liền vào tẩm điện xem. Lúc này Tạ Khuynh vừa nằm xuống, Khương ma ma thấy thế đi tới đắp một tầng chăn mỏng lên bụng nàng, từ ái nói:

"Nương nương chớ tham lạnh, cho dù là giữa hè thì ngủ cũng phải chú ý đắp chăn vào."

Ngoài mặt Tạ Khuynh cười đáp lại Khương ma ma, nội tâm thì mười phần hài hòa 'thăm hỏi'. Cái thời tiết đầu hạ này mà đi đắp chăn cho nàng, trừ Cao Tấn cũng chỉ có Khương ma ma thôi.

Khương ma ma đến là để thương nghị việc Nội vụ phủ cấp bánh trung thu xuống dưới có vấn đề về kiểu dáng. Tạ Khuynh đang nghe đến buồn ngủ, bỗng dưng bụng và n.g.ự.c quặn lên, cảm giác buồn nôn đột nhiên ập tới. Tạ Khuynh lập tức úp sấp lên giường, há miệng ngậm miệng mấy lần, cứ thế áp chế cảm giác muốn ói xuống. Nhưng dù là thế, trạng thái buồn nôn đó lại không lừa được ai.

"Nương nương sao vậy? Muốn ói sao?"

Khương ma ma khẩn trương vịn Tạ Khuynh, vừa vỗ vỗ sau lưng cho nàng thuận khí vừa hỏi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Khuynh liên tục xua tay, muốn nói là không phải. Nhưng vừa mở miệng, cảm giác muốn ói kia lại ập tới lần nữa, khiến nàng phải vội vàng ngậm miệng, không dám nói lời nào.

Khương ma ma thấy vậy, nghĩ thân thể Hoàng hậu nương nương xưa nay cường tráng như trâu, quanh năm suốt tháng không hề mắc bệnh phong hàn một lần nào, sao đột nhiên lại muốn ói?

Trong đầu hiện lên một ý niệm, Khương ma ma ngạc nhiên đứng dậy, vội vàng hô lên với bên ngoài:

"Người đâu, người đâu mau tới đây! Mời Thái y!"

Chuyện Khôn Nguyên cung truyền Thái y rất nhanh đã tới tai Cao Tấn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Hoàng hậu thế nào?"

Cao Tấn buông tấu chương trên tay xuống, hỏi Vạn công công.

Vạn công công trả lời:

"Nói là Hoàng hậu nương nương liên tục nôn khan."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hai mắt Cao Tấn tỏa sáng:

"Nôn khan... Có phải là?"

Hỏi xong không đợi Vạn công công kịp phản ứng, Cao Tấn đã bước ra khỏi long án, vội vàng đi tới Khôn Nguyên cung.

Không phải hắn mẫn cảm, mà là hắn chờ đợi lâu lắm rồi.

Tính toán đâu ra đấy thì hắn và Tạ Khuynh đã ở bên nhau ba năm. Trong năm đầu tiên, hắn không biết nàng là Tạ Khuynh, cứ nghĩ là Tạ Nhiễm. Sau khi biết được liền lập tức ngừng canh tránh thai. Bất quá khi đó Tạ Khuynh một lòng muốn xuất cung, Cao Tấn đổi canh tránh thai nàng lại cho Khương ma ma tự nấu. Cao Tấn không có cách nào ngăn cản, chỉ có thể trộm sai Thái y nhìn chằm chằm phương thuốc của Khương ma ma, xác định không có tổn thương tới thân thể mới để Tạ Khuynh tiếp tục uống.

Quá khứ phức tạp đã qua không nhắc nữa, bây giờ Tạ Khuynh đã là Hoàng hậu hơn nửa năm, bụng vẫn không có tin tức. Cao Tấn luôn lo lắng liệu có phải hai năm uống canh tránh thai kia đã gây hại tới thân thể nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bây giờ rốt cuộc đã nghe tin Tạ Khuynh nôn khan, Cao Tấn sao có thể không khẩn trương.

Với khuôn mặt tươi cười hớn hở Cao Tấn bước vào Khôn Nguyên cung. Hắn tới vừa kịp lúc Thái y chuẩn trị xong đang ngồi ngoài điện kê đơn. Trông thấy Cao Tấn, hai Thái y vội vàng đứng lên hành lễ. Cao Tấn đỡ hai người dậy, hỏi:

"Hoàng hậu như thế nào?"

Hai Thái y không hiểu vì sao Bệ hạ lại mừng rỡ như vậy, trả lời:

"Bẩm Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương không sao, chỉ là tham lạnh uống nhiều đá, tỳ vị không đều, chỉ cần dùng hai..."

Không đợi Thái y nói xong, Cao Tấn hỏi:

"Tỳ vị... Không đều?"

Hai Thái y gật đầu, Cao Tấn 'À' một tiếng, hít sâu rồi nói:

"Vậy, vậy các ngươi kê đơn đi."

Hai Thái y nhìn nhau, quyết định nói nghi hoặc trong lòng cho Cao Tấn nghe:

"Bệ hạ, phương thuốc của Hoàng hậu nương nương, chúng thần suy nghĩ nửa ngày vẫn không dám hạ bút. Xin hỏi Bệ hạ, có phải nương nương đã từng trúng độc?"

Cao Tấn nghi hoặc:

"Trúng độc?"

"Đúng, ẩn mạch của nương nương có hơi khác thường, tựa như là di chứng sau khi bị trúng độc."

Đây là nguyên nhân hai Thái y chần chờ không dám kê đơn thuốc cho một trường hợp tỳ vị không đều.

Cao Tấn hồi tưởng từng li từng tí chuyện cũ giữa hắn và Tạ Khuynh, hắn đúng là từng trúng độc, nhưng Tạ Khuynh không hề, chỉ có đoạn thời gian Tạ Khuynh xuất cung mới không có Cao Tấn bên cạnh.

"Các ngươi có hỏi Hoàng hậu chưa?"

Thái y nói:

"Đã hỏi ạ. Nhưng nương nương khẳng định mình chưa bao giờ trúng độc."

Cao Tấn nghĩ nghĩ, lại hỏi:

"Vậy hiện giờ trong thân thể nàng còn độc tố?"

Thái y lắc đầu:

"Chủ mạch của nương nương khỏe mạnh, không có dấu hiệu tàn dư độc tố."

"Vậy chuyện các ngươi muốn kê phương thuốc và chuyện nàng từng trúng độc có liên quan sao?" Cao Tấn hỏi.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu