Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 474: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh tiếc nuối gật đầu:

"Vậy hả, tiếc quá nhỉ."

Phù Diên Đông sững sờ, không kịp phản ứng lời này của Tạ Khuynh có ý gì. Đúng lúc này, hắn dứt khoát thu hồi ánh mắt, quay người ngồi ngay ngắn giả vờ cầm chung trà, nói với Tạ Khuynh:

"Bà ấy tới."

Tạ Khuynh và Cao Tấn cùng lúc nhìn về cửa chính, trông thấy một phụ nhân vừa nhiệt tình vừa thẹn thùng dẫn hai nam nữ trẻ tuổi bước vào. Ngũ quan hai người kia có nét giống nhau, hẳn là huynh muội, còn phụ nhân hơi có tuổi hết sức ân cần kia có lẽ là Bình Âm phu nhân.

Nhìn chằm chằm phụ nhân kia một lát, Tạ Khuynh bỗng nhiên sửng sốt, không tự chủ được thốt ra một câu:

"Sao lại là bà ấy?"

Ngày đó Tạ Khuynh ở An Nhạc phường hành hiệp trượng nghĩa cứu một phụ nhân bị tên thư sinh không có lương tâm vứt bỏ. Theo lời phụ nhân ấy kể thì trước khi có công danh thư sinh kia toàn bộ đều dùng tiền của bà, về sau thi đậu công danh lại muốn vứt bỏ bà...

Lúc đó Tạ Khuynh không thể đứng nhìn được nữa, đã ra tay dạy dỗ tên thư sinh kia, phụ nhân đó cảm kích, còn đặc biệt đuổi theo ra khỏi An Nhạc phường nói lời tạ ơn.

Mê Truyện Dịch

Sao lại là bà ấy?

Bà ấy chính là Bình Âm phu nhân?

Vậy, chuyện ở An Nhạc phường... Cũng chỉ là một vở kịch?

Cao Tấn và Phù Diên Đông nhìn sang Tạ Khuynh, thấy vẻ mặt chấn kinh của nàng, Phù Diên Đông nhỏ giọng hỏi:

"Ngài quen biết bà ấy?"

Tạ Khuynh sững sờ gật đầu:

"Ừm, đã từng gặp."
Website TruyenLau.com
Trả lời xong, Tạ Khuynh tóm tắt lần gặp gỡ ở An Nhạc phường cho hai người nghe. Cao Tấn hỏi:

"Chính là lần nàng hỏi ta có phái người theo dõi nàng không?"

Tạ Khuynh gật đầu, bởi vì lúc ấy nàng cũng không biết người mình cứu là Bình Âm phu nhân, cảm giác có người đi theo sau lưng liền nghĩ là do Cao Tấn phái tới. Bây giờ nghĩ lại, phán phần là vị Bình Âm phu nhân này làm. TruyenLau.com

Lúc ấy Tạ Khuynh mặc nam trang, nói giọng nam, lại có ân cứu giúp với Bình Âm phu nhân... Tạ Khuynh giật mình:

[ đừng nói là lúc đó bà ấy coi trọng ta chứ? ]

[ có nghĩa là, ta đã vô tình tránh thoát một bông hoa đào nát sao? ]

Cao Tấn: …

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Đọc truyện tại TruyenLau.com

Lúc Tạ Khuynh đang kể chuyện cũ giữa mình và Bình Âm phu nhân, người Phù Diên Đông an bài đã vào chỗ, hung thần ác sát cãi nhau hồi lâu. Đại khái ý chính là muốn đôi huynh muội giang hồ mãi nghệ kia giao phí bảo hộ vân vân mây mây.

Tạ Khuynh hỏi Phù Diên Đông:

"Những người này đều do ngươi an bài hả?"

Phù Diên Đông lắc đầu:

"Cũng không hoàn toàn là do ta an bài. Bọn hắn thật sự là du côn, nhãn tuyến của Bình Âm phu nhân rất nhiều, làm giả sẽ không lừa được. Bất quá bọn hắn đến gây chuyện đúng vào ngày này giờ này, có một nửa là do ta an bài."

Đôi huynh muội kia đã luân lạc đến mức mãi nghệ giang hồ thì đương nhiên là không có tiền. Bình Âm phu nhân định giúp họ giải vây, hỏi tên cầm đầu phí bảo hộ là bao nhiêu. Ngay sau đó liền bị hắn bóp cổ, Bình Âm phu nhân diễn cũng tới nơi tới chốn, giãy dụa kêu cứu mạng.

Khách trong Tứ Hòa phường bỏ chạy gần hết, còn lại một ít cũng núp trong góc hẻo lánh xem náo nhiệt. Nhóm người Tạ Khuynh cũng núp đi. Nàng nhìn Bình Âm phu nhân bị bóp cổ đến mức thở không nổi, không nhịn được hỏi Phù Diên Đông:

"Người của ngươi chừng nào mới ra sân? Bà ấy sắp ngủm luôn rồi kìa."

Phù Diên Đông nhìn ra ngoài một chút, nói:

"Cũng sắp tới rồi. Phải đợi thời cơ chín muồi, nếu không sẽ lộ."

Người nam nhân trẻ tuổi kia có chút công phu, giao thủ với người Phù Diên Đông an bài mấy hiệp đã bị đá lăn ra đất không đứng dậy được. Muội muội của hắn không còn cách nào, quỳ trên đất cầu xin những người kia hạ thủ lưu tình, thấy bọn họ quyết không tha, liền chỉ vào Bình Âm phu nhân đang bị tên cầm đầu bóp cổ, nói:

"Hai huynh muội chúng ta chỉ vừa tới địa bàn của các vị, thật sự không có tiền. Các vị lấy tiền ở chỗ bà ta đi, cầu xin các vị tha cho huynh muội chúng ta."

Tên cầm đầu thoáng nới lỏng bàn tay, thanh âm ác độc chất vấn:

"Ngươi có tiền? Ngươi trả thay bọn hắn?"

Bình Âm phu nhân há mồm *****, bị siết đến choáng váng, đang định hồi phục chút sức sẽ gọi người qua cứu thì đúng lúc này, một hiệp khách trẻ tuổi từ trên trời giáng xuống, chỉ vào đám người kia, lớn tiếng mắng:

"Ban ngày ban mặt, ai cho đám giòi bọ các ngươi lá gan làm càn! Nhanh chóng buông vị nương tử này ra!"

Hiệp khách từ trên trời rơi xuống, hình tượng nhân vật rất tốt, chỉ là lời kịch hơi cứng nhắc.

Tạ Khuynh hỏi:

"Đây là người ngươi an bài?"

Phù Diên Đông gật đầu:

"Đúng vậy, hắn tên Vương Vũ, vừa từ huyện Bình Dương chuyển vào kinh thành, tới Đại Lý tự làm việc chưa đầy hai tháng, gương mặt rất mới, không cần lo lắng sẽ bị người nhận ra."

"A a, đúng đúng đúng, gương mặt mới đầy tiềm năng." Tạ Khuynh rất tán thành.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu