Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 249: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Nhưng thân thủ Cao Tấn còn tốt hơn nàng, trong cung canh phòng nghiêm ngặt, trừ phi có người mưu phản, nếu không tỉ lệ xảy ra chuyện là rất nhỏ.

Nhưng mà, vài ngày sau đó, Cao Tấn vẫn không xuất hiện ở phủ Tướng quân.

Giống như hắn đã quên phủ Tướng quân còn có một Tạ Khuynh.

Ngày hôm đó Tạ Khuynh lại mang theo trái cây đi tìm Tô Biệt Hạc. Nhưng khi đến Tô trạch lại phát hiện đại môn khóa chặt, Tạ Khuynh ở bên ngoài gõ mấy chục cái cũng không ai ra mở, cuối cùng nàng sang nhà hàng xóm bên cạnh gõ.

Hàng xóm kia nói với Tạ Khuynh:

"Người nhà này hôm trước dọn đi trong đêm rồi."

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh ngốc:

"Dọn đi rồi? Làm sao có thể? Mấy ngày trước ta đến còn thấy người mà?"

Hàng xóm nói:

"Đúng vậy a. Mấy ngày trước thì vẫn bình thường, mới chuyển đi ngay khuya hôm qua. Chưa nghe gia hỏa này nhắc tới bao giờ, đùng một cái liền thu thập hành trang lên xe ngựa đi mất. Nhìn cái dáng vẻ nóng nảy kia, phỏng chừng là ở bên ngoài thiếu nợ..."

Hàng xóm không biết Tô Biệt Hạc làm việc trong cung, chỉ biết là người nha môn, suy đoán hắn tuổi trẻ ở bên ngoài ăn chơi đánh bạc, nợ tiền bỏ chạy vân vân.

Mấy câu sau đó Tạ Khuynh không nghe, mặt ủ mày chau cảm tạ hàng xóm, đem trái cây mang theo định cho Tô Biệt Hạc đưa hàng xóm, liền trở về phủ Tướng quân.

**

Tạ Khuynh leo tường vào, đẩy cửa phòng ra trông thấy người ngồi trong đó mà ngây ngẩn cả người, cái chân đã bước vào phòng có ý muốn rụt lại.

Tạ Viễn Thần lạnh giọng trách mắng: TruyenLau

"Đi đâu đó? Vào đây!"

Tạ Khuynh ủ rũ cúi đầu vào cửa. Tạ Viễn Thần nói:

"Đóng cửa lại."

Tạ Khuynh làm theo sau đó đi tới bên cạnh Tạ Viễn Thần, khẽ nói: TruyenLau.com

"Phụ thân, ngài tới lúc nào vậy?"

Sau khi lớn lên, chỉ lúc nào chột dạ Tạ Khuynh mới gọi Tạ Viễn Thần là phụ thân.

Tạ Viễn Thần hừ lạnh:

"Mấy hôm nay sống suиɠ sướиɠ lắm phải không? Vô pháp vô thiên phải không?"

Tạ Khuynh cười làm lành: Đọc truyện tại TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không có không có, có pháp có thiên mà, không phải còn có phụ thân ở đây sao."

Tạ Viễn Thần nhíu mày trợn mắt nhìn Tạ Khuynh. Lúc này Tạ Khuynh mới phát hiện sắc mặt lão Tạ không tốt lắm, đáy mắt bầm đen, sắc mặt trắng như tờ giấy, nhìn như mấy đêm không ngủ.

"Lão Tạ, ngươi đi đâu làm trộm vậy?"

Tạ Khuynh hỏi Tạ Viễn Thần, hỏi xong còn muốn đưa tay chạm vào mặt ông, bị Tạ Viễn Thần đánh bay.

"Ta nói ngắn gọn. Ngươi nghe cho kĩ."

Tạ Viễn Thần kêu Tạ Khuynh ngồi xuống. Đợi nàng ngồi rồi ông mới nói một chuỗi dài sự tình bao hàm lượng thông tin cực lớn.

"Tạ Nhiễm đã trở về, bây giờ bị ta an trí ở ngoài thành. Ngươi ngay lập tức liền có thể thành công lui thân. Đó là thứ nhất."

"Thứ hai. Bệ hạ trong cung đã xảy ra chuyện. Ngài ấy như đổi thành người khác, chẳng qua điều này tựa hồ đã sớm nằm trong dự tính của ngài. Trước khi xảy ra biến hóa Bệ hạ đã cùng ta sắp xếp xong hết thảy công việc, ngươi không cần lo lắng."

"Thứ ba. Hiện tại ta tiếp nhận Hổ phù của Bệ hạ, thầm chưởng quản binh quyền kinh sư, đồng ý thay ngài ấy đoạn hậu. Nhưng đồng thời, đây chính là cơ hội tốt nhất để ngươi rời cung. TL Kỳ đã đưa thuốc cho ngươi chưa?"

Tạ Khuynh bị lượng tin tức khổng lồ đánh tung não, ngây ngốc gật đầu:

"A, đã, đưa."

Tạ Viễn Thần gật đầu, tiếp tục phân phó:

"Tốt! Vậy lát nữa ngươi hồi cung đi, xuất cung thế nào thì hồi cung thế đó. Sau khi trở về tìm cách để Bệ hạ c.h.é.m ngươi một đao, c.h.é.m chỗ nào ngươi tự quyết, cứ chọn chỗ nào vết thương nhẹ mà chảy nhiều máu. Sau khi bị c.h.é.m thì ngươi xử lý tốt vết thương rồi lặng lẽ ăn viên thuốc giả c.h.ế.t vào. Ta sẽ tranh thủ khoảng thời gian này mang ngươi khỏi cung, phát tang ở Tạ gia, rồi lập một cái mộ chôn di vật của Tạ Nhiễm ở phần mộc tổ tiên. Ngươi cùng Tạ Nhiễm nhân cơ hội này đi biên quan, không cần trở về nữa."

Tạ Khuynh còn chưa tiêu hóa được mấy câu phía trước, đã bị câu cuối cùng này đập cho đầu óc choáng váng.

Nàng đã sớm biết sẽ có một ngày như thế, nhưng không ngờ nó sẽ tới nhanh như vậy.

Nhìn bộ dáng lão Tạ là biết mọi thứ đã an bài xong xuôi hết rồi. Tạ Khuynh suy nghĩ một lát, hỏi:

"Cao Tấn... Rốt cục bị làm sao?"

Tạ Viễn Thần nói:

"Bệ hạ không nguy hiểm tính mạng. Chỉ giống như không nhận ra người xung quanh. Ba ngày trước Thẩm Thiên Phong vào cung liền chưa từng bước ra, tất cả ý chỉ mấy ngày nay ban bố đều từ Thẩm Thiên Phong, có thần tử chất vấn hắn, muốn đánh thức Bệ hạ, đều bị đánh gϊếŧ."

Tạ Khuynh lập tức nghĩ tới cái khả năng kia.

Cao Tấn bị Thẩm Thiên Phong khống chế.

"Thẩm Thiên Phong dựa vào cái gì mà đánh gϊếŧ thần tử?" Tạ Khuynh hỏi.

"Không phải hắn. Là Bệ hạ tự mình ra tay." Tạ Viễn Thần nói:

"Trước khi ngươi xuất cung Bệ hạ đã triệu ta vào gặp, nói rằng mấy ngày sắp tới sẽ có chuyện phát sinh. Ngài ấy muốn tương kế tựu kế, đem tất cả nội gian một lưới bắt hết. Ngài ấy mang Hổ phù điều binh giao cho ta, để ta lặng lẽ tiếp quản toàn bộ binh lực trong kinh thành. Chờ hiệu lệnh mà cần vương."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu