Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 490: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Đạc định nói gì đó, Tạ Khuynh đã ngăn cản, nói trước:

"Bệ hạ ở phía trước giữ chân bọn chúng chừng nửa khắc, khinh công ta tốt, sẽ đi vào từ cửa sau thanh lý ám tiễn, tranh thủ cứu người."

"Nhưng mà, bọn chúng nấp ở một nơi bí mật gần đó, phải thanh lý thế nào? Quá nguy hiểm." Chu Phóng nói.

Tạ Khuynh tỉnh pháo phân tích:

"Bọn hắn giữ lại tính mạng đại nương, nhất định là muốn trao đổi gì đó với Bệ hạ. Mà Cao Du nhất định không có gan đơn độc gặp mặt Bệ hạ. Chỉ cần hắn mang hết cao thủ theo bên mình, tiễn thủ trong tối ta có thể giải quyết."

"Nhưng mà..." Cao Nguyệt vẫn lo lắng. Tạ Khuynh cắt ngang:

"Không có nhưng mà, ta nhất định phải cứu đại nương, ai khuyên cũng vô dụng."

Nói xong Tạ Khuynh nhìn về phía Cao Tấn. Hắn cũng hiểu được quyết tâm của nàng, hạ lệnh:

"Làm theo ý nàng, chỉ cần xử lý sạch sẽ tiễn thủ trong tối, cứu người liền dễ dàng."

Cao Du đưa ra ép Cao Tấn một mình tới gặp, nhưng bản thân hắn lại không dám đơn độc đối mặt với Cao Tấn.

Bởi vì quá sợ hãi, Cao Du gom hết cao thủ lại để đi bên cạnh bảo hộ mình, cho bọn họ vây xung quanh hắn, bảo đảm vạn vô nhất thất mới dám mở cửa chính từ đường.

Ngoài cửa, Cao Tấn đứng chắp tay, ánh mắt lạnh lẽo.

Cao Du vừa nhìn vào mắt Cao Tấn đã vô thức lùi một bước, ánh mắt né tránh, lưỡi cứng đờ, không nói nên lời.

Cao Tấn bước tới, Cao Du lập tức sợ hãi kêu to:

"Đứng, đứng lại! Đừng, đừng tới đây!" TruyenLau.com

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn dừng bước, trầm giọng hỏi hắn:
TruyenLau.com
"Ngươi muốn gặp trẫm để nói mấy thứ này sao?"

Một lát sau.

Cạnh hai chiếc bàn đá bên ngoài từ đường, Cao Tấn thong dong ngồi xuống, Cao Du ngồi phía đối diện dưới sự bảo hộ của mấy cao thủ.
TruyenLau
"Ý trẫm vẫn như trước, có gì thì nói thẳng ra." Hai tay Cao Tấn chống lên đầu gối, thần sắc không kiên nhẫn.

Cao Du gom hết sức lực nói ra:

"Nếu Bệ hạ đã tới thì nói rõ nguyện ý đàm phán với tại hạ. Vậy thứ cho tại hạ nói thẳng."

Cao Tấn không nói gì, lẳng lặng nhìn Cao Du, dáng vẻ chờ hắn nói tiếp.

"Bệ hạ cảm thấy giữa ta và Cao Nguyệt, ai có giá trị lợi dụng hơn?"

Cao Du tỉnh táo lại, nói những câu đã chuẩn bị từ trước.

Cao Tấn không hiểu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Giá trị lợi dụng gì?"

"Bệ hạ đừng giả vờ hồ đồ, tại hạ thành tâm muốn trò chuyện với ngài." Cao Du nói.

Cao Tấn hừ lạnh, chỉ chỉ vào từ đường, nói:

"Đây là thành tâm mà ngươi nói? Ngươi có biết nếu Tướng quân phu nhân xảy ra chuyện, Lễ triều sẽ chịu ảnh hưởng lớn thế nào không?"

Cao Tấn chuyển chủ đề sang Thái thị, dụ Cao Du nói nhiều hơn.

Quả nhiên, Cao Du thấy vẻ mặt lo lắng của Cao Tấn, hiển nhiên là vô cùng sốt ruột, Cao Du liền biết lần này mình cược đúng rồi.

Cao Du có thêm mấy phần tự tin, nói:

"Chỉ cần Bệ hạ đáp ứng những lời tại hạ sắp nói đây, Tướng quân phu nhân sẽ bình an vô sự."

Cao Tấn chất vấn:

"Nếu không đáp ứng thì sao? Ngươi muốn làm gì Tướng quân phu nhân? Đằng sau Tướng quân phu nhân là hai mươi vạn Vũ Uy quân. Ngươi có biết nếu bà ấy xảy ra chuyện, Tạ Viễn Thần sẽ nhấc lên sóng gió bao lớn không?"

Cao Tấn càng nói Cao Du càng tự tin, đắc ý đáp:

"Đó là chuyện của Bệ hạ, liên quan gì tới tại hạ đâu? Nếu Bệ hạ thật sự lo cho an nguy của Tướng quân phu nhân, không bằng nghe kỹ những yêu cầu của tại hạ, nếu kéo dài thời gian... Tuy là chúng ta cũng không làm gì bà ấy, nhưng với cái tiết trời đông giá rét này, nếu bà ấy bị đông lạnh ảnh hưởng tính mạng thì tại hạ không chịu trách nhiệm đâu."

Cao Tấn cắn chặt răng, kìm nén cơn giận hỏi hắn:

"Rốt cuộc ngươi muốn thế nào, nói thẳng ra."

Cao Du liếc nhẹ một cái, nghiêm mặt nói với Cao Tấn:

"Nếu tại hạ đoán không sai, người trong thiên hạ đều hiểu lầm Bệ hạ gϊếŧ cha gϊếŧ huynh. Nên Bệ hạ muốn lợi dụng sự tồn tại của Cao Nguyệt, thay đổi suy nghĩ của thế nhân, muốn cho thế nhân biết ngài là một người có lòng nhân hậu, phải thế không?"

Cao Tấn rũ mắt thở dài không đáp.

Nhưng thần sắc của hắn cũng đủ tiết lộ đáp án cho Cao Du, chứng thực những phỏng đoán kia của Cao Du là đúng. Cao Tấn giữ Cao Nguyệt lại, bồi dưỡng đủ kiểu, cũng không phải vì cái tình người chó má gì, mà chỉ là để thay đổi suy nghĩ của thế nhân.

Thế nhân nói Cao Tấn gϊếŧ cha gϊếŧ huynh, hắn càng muốn giữ lại nhi tử của huynh trưởng, chỉ cần một ngày Cao Nguyệt còn sống, không ai có thể nói hắn tàn bạo bất nhân.

Chỉ cần Cao Tấn thật sự nghĩ như vậy, Cao Du cảm thấy những yêu cầu mình sắp nói ra, tám chín phần mười có thể thành công.

"Nếu Bệ hạ muốn thay đổi ấn tượng của thế nhân, dùng tại hạ sẽ có hiệu quả tốt hơn Cao Nguyệt." Cao Du nói.

Cao Tấn nhíu mày hỏi:

"Sao lại nói thế?"

Cao Du đáp:

"Tại hạ là trưởng tử phủ Thái tử, từ khi hiểu chuyện đã đi theo bên cạnh phụ thân, toàn bộ người trong triều đều biết ta là hài tử được phụ thân sủng ái nhất, coi trọng nhất. Ta là trưởng tử! Còn Cao Nguyệt đối với phụ thân mà nói, chỉ là đứa con rơi không có cũng chả sao. Nếu không phải phụ thân cần binh lực của ngoại tổ hắn ủng hộ, căn bản sẽ không nạp mẹ hắn làm trắc phi."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu