Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 434: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Nhiễm khóc rống, vùng vẫy thoát khỏi ngăn cản của bổ khoái:

"Nương -----"

Mê Truyện Dịch

Hai bộ khoái hét lớn một tiếng, muốn vô lễ với Tạ Nhiễm, bị Tạ Đạc đuổi:

"Cút đi."

Hắn xoay người giữ chặt Tạ Nhiễm, không cho nàng đuổi theo Thái thị.

Thật ra Phù Diên Đông chỉ muốn Thái thị làm chứng, trực tiếp lấy lời khai ở phủ Tướng quân vẫn được, hoàn toàn có thể giữ lại mặt mũi Tạ gia, không cần phải áp giải Thái thị đi trước bàn dân thiên hạ như vậy. Nhưng hắn không làm.

Phù Diên Đông và Tạ gia không thù không oán, hắn căn bản không cần làm khó Tạ gia, cách giải thích duy nhất là: Bệ hạ muốn cho mẫu thân một giáo huấn.

Chuyện mẫu thân làm với Tạ Khuynh, Bệ hạ đã biết. Ngài cố ý cho Phù Diên Đông làm như thế để cảnh cáo mẫu thân. Nếu Tạ gia không hiểu phần cảnh cáo này, thứ tiếp theo phải đối mặt có lẽ là một trận thanh toán từ đầu tới cuối.

Trận thanh toán này, phải bắt đầu từ lúc tráo đổi nữ nhi tiến cung... Tội khi quân, người nào của Tạ gia gánh nổi?

Mà những điều này, chắc hẳn mẫu thân cũng nghĩ tới nên bà mới im lặng không nói, cả thân phận cáo mệnh phu nhân cũng không nhắc đã trực tiếp đi cùng Phù Diên Đông.

Thế nhưng những đạo lý này Tạ Nhiễm không hiểu. Nàng hết đánh lại đá Tạ Đạc, khóc như ruột gan đứt từng khúc, khóc như trời sập.
Website TruyenLau.com
Phù Diên Đông bắt được người cần bắt thì phải trở về. Hắn chắp tay với Tạ Khuynh:

"Chờ mọi chuyện được điều tra rõ ràng, Tướng quân phu nhân sẽ được đưa về, thỉnh ngài không cần lo lắng."

Tạ Khuynh đáp lễ: "Làm phiền."

Sau khi Phù Diên Đông đi, Vạn công công tới nói với Tạ Khuynh: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Quý... Nương nương, nhận được thánh chỉ thì phải vào cung tạ ơn."

Nói xong ngắt một cái, Vạn công công xích lại gần Tạ Khuynh, nhỏ giọng:

"Bệ hạ nói, đã hạ chỉ triệu Tạ Tướng quân hồi triều, trong khoảng thời gian này nương nương hãy vào cung ở, tránh khỏi những quấy rầy không cần thiết."

Tin tức Tạ Khuynh được ban thánh chỉ lập Hậu rất nhanh sẽ lan truyền khắp kinh thành, đến lúc đó sẽ xuất hiện đủ loại ngu quỷ xà thần. Tạ Khuynh không có kiên nhẫn ứng phó những người này, vào cung trốn cho thanh tịnh cũng tốt.

Nàng nhìn sang Tạ Đạc. Hắn đang ôm Tạ Nhiễm khóc đến choáng váng, thấy vậy thì gật đầu nói: TruyenLau

"Trưởng tỷ đi đi, trong nhà có ta, không cần lo lắng."

Tạ Khuynh nhìn sang Tạ Nhiễm, có lòng muốn an ủi nhưng không biết phải nói gì, dứt khoát không an ủi, nói với Tạ Đạc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Mấy ngày nữa phụ thân sẽ về."

Tạ Đạc biết việc này nghiêm trọng, mẫu thân ngàn vạn lần không nên tính kế Tạ Khuynh. Rốt cuộc hắn đã thông suốt--- trước đó Bệ hạ không trị tội khi quân của Tạ gia, không phải vì nghĩ tới công lao của phụ thân, mà là vì Tạ Khuynh.

Nhưng mẫu thân không những không mang ơn Tạ Khuynh, còn mưu toan đẩy nàng xuống vực sâu, hủy diệt nửa đời còn lại của nàng, lần này đã chạm tới vảy ngược của Bệ hạ.

Không biết cuối cùng chuyện này sẽ đi về đâu, nhưng mặc kệ kết cục thế nào hắn cũng phải thẳng lưng gánh vác.

**

Tạ Khuynh theo Vạn công công vào cung tạ ơn. Ngồi trên kiệu Tạ Khuynh xốc mành lên nhìn ra bên ngoài. Phong cảnh trong cung không thay đổi gì, vẫn trang nghiêm hoa mỹ như vậy, chỉ là sau mấy tháng quay lại, Tạ Khuynh có cảm giác như đã qua mấy đời.

Nhìn tường cung cao ngất trong mây, nghĩ tới nửa đời còn lại của mình sẽ trôi qua ở đây, còn thêm vô số quy củ ước thúc, Tạ Khuynh liền hối hận vì đã tiếp nhận thánh chỉ trong tay.

Rất nhanh cỗ kiệu đã đưa Tạ Khuynh tới bên ngoài Minh Trạch cung, Vạn công công mời Tạ Khuynh xuống kiệu, còn chủ động cúi người nâng một cánh tay, cho Tạ Khuynh vịn.

[ ài, Vạn công công tay già chân yếu, ta để hắn dìu liệu có giảm thọ không nhỉ? ]

[ lại quay về cái chỗ c.h.ế.t tiệt này. ]

[ đêm qua không nên nhất thời xúc động đáp ứng con hàng Cao Tấn kia. ]

[ xúc động là ma quỷ, mẹ nó hối hận quá đi mất! ]

Chỉ một cánh tay của Vạn công công đã khiến Tạ Khuynh suy nghĩ nhiều như vậy. Lão nhân gia đã khách khí thế rồi mà Tạ Khuynh còn không cho lão đỡ thì chính là xem thường lão, thật là tổn thương trái tim già yếu của lão mà.

Thế là sau khi nói câu cảm ơn, Tạ Khuynh vịn cánh tay Vạn công công, nhã nhặn bước xuống kiệu.

Vừa xuống kiệu Tạ Khuynh đã cảm thấy một ánh mắt nhìn nàng chằm chằm. Tạ Khuynh nhìn lại, liền thấy trước thềm Minh Trạch cung cao cao có một nam tử tuấn mỹ mặc bộ long bào vàng sáng đang đứng, mày kiếm mắt sáng, cười mà như không... Hắn không phải người!

[ ngươi đừng mãi nghe lén suy nghĩ của ta có được hay không? ]

Tạ Khuynh đứng dưới bậc thềm mặt đối mặt với Cao Tấn. Hắn nhướng mày dùng khẩu hình đáp lại một câu:

| Không, thể! |

[ hỗn đản! Phiền muốn chết! ]

[ ngày mai ta sẽ mời một thầy trừ tà tới trị cho ngươi. ]

Cao Tấn nhìn Tạ Khuynh, phảng phất như quay lại khoảng thời gian ở chung hai năm trước, điểm khác biệt chính là, trước đó Tạ Khuynh không biết Cao Tấn có thể nghe được suy nghĩ của nàng, hiện tại thì biết.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu