Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 265: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Tìm người phong kín cửa điện, đừng để tiểu tử kia chạy ra."

Trương Khiêm: ...

Lý Tổng quản có ý đồ cứu vãn:

"Có gì đâu chứ, chỉ cần có thể để Bệ hạ dùng cơm, cũng xem như hắn vì nước tận trung."

Trương Khiêm: ...

Mà Tạ Khuynh trong điện không phụ kỳ vọng to lớn của Lý Tổng quản, tiếp tục thuyết phục Cao Tấn đang trong cơn thịnh nộ. Vì nâng cao tính chân thực, nàng còn có chút nghẹn ngào:

"Bệ hạ, coi như ngài không vì chính mình, cũng phải vì nương nương của ta mà bảo trọng long thể a."

Hai chữ 'nương nương' như động chạm tới khổ tâm của Cao Tấn, nhưng cảm xúc hắn vẫn kích động như cũ:

"Nương nương gì? Rốt cuộc ngươi là ai?"

Tạ Khuynh cuống quít trả lời:

"Nô tài là Bình An, là nô tài của Ngưng Huy cung, nô tài gọi nương nương đương nhiên là Quý phi nương nương."

[ ta tự mang mình ra chắn. ]

[ hi vọng ngươi còn nhớ ta. ]

Cao Tấn nghi hoặc:

"Quý phi... Nương nương?"

Tạ Khuynh liên tục gật đầu:

"Đúng đúng đúng, Quý phi nương nương. Ngài nể mặt Quý phi nương nương, dùng chút thức ăn đi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cao Tấn hỏi:

"Nàng ấy đâu rồi?"

Tạ Khuynh chột dạ:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Nương nương, nàng... Hoăng thệ."

[ má ơi! Thật là quá không may mắn! ]

[ cũng may Quý phi tên Tạ Nhiễm, không có nửa xu quan hệ với Tạ Khuynh. ] Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Hoăng thệ... Hoăng thệ... Hoăng thệ..."

Cao Tấn lặp đi lặp lại mấy chữ này, vừa nói vừa thất hồn lạc phách đi vào nội điện.

Tạ Khuynh thấy thế, vội vàng cầm hộp cơm đuổi theo.

Tạ Khuynh theo Cao Tấn một đường từ ngoại điện vào nội điện, bước chân của Cao Tấn cũng có chút vô lực.

[ mấy ngày nay người này thật sự không uống giọt nước nào a? ]

[ quá xằng bậy rồi. ]

Cao Tấn vào điện, ngồi xuống cạnh bàn tròn. Tạ Khuynh nhìn xung quanh một vòng, đặt hộp thức ăn lên bàn. Thấy hắn không ngăn cản, liền đi vào góc phòng đốt hai ngọn đèn cung đình lên, sau đó mở hộp thức ăn ra, lấy từng món bày lên bàn.

Tạ Khuynh nhìn cả bàn đồ ăn, bỗng nhiên cảm thấy bụng mình hơi đói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[ hắn có ăn không nhỉ? ]

[ không ăn thì ta ăn. ]

[ bôn ba trên đường suốt hai ngày, hôm nay lại vội vàng tiến cung, giữa trưa chỉ gặm nửa cái màn thầu... ]

[ bị điên chắc? Thật là số khổ, còn phạm tiện! ]

Tạ Khuynh đặt thìa vào chén cháo, sau đó để trước mặt Cao Tấn. Hắn nhìn thoáng qua, không nhúc nhích, Tạ Khuynh nghĩ vừa rồi mình nhắc tới 'Quý phi' hắn chút phản ứng, thế là khuyên nhủ:

"Bệ hạ, tốt xấu gì ngài cũng ăn một chút đi. Quý phi dưới suối vàng có biết, cũng không muốn Bệ hạ tự tổn hại long thể như vậy đâu."

[ phi phi phi, thật xúi quẩy! ]

[ may mà ta không tên Tạ Nhiễm! ]

Cao Tấn chớp chớp đôi mắt hàn đàm, nhìn về hướng Tạ Khuynh, khàn khàn nói:

"Làm sao trẫm biết ngươi có hạ độc hay không?"

Tạ Khuynh bừng tỉnh đại ngộ:

[ đúng nha! Làm sao ta lại quên tật xấu của con hàng này chứ! ]

[ mấy ngày nay hắn không ăn cơm, đừng nói là vì không có người thử độc nha? ]

[ quá đơn giản không phải sao? ]

Tạ Khuynh nuốt nước miếng, kích động hỏi Cao Tấn:

"Bệ hạ, vậy nô tài giúp ngài thử độc?"

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn gật đầu.

Tạ Khuynh âm thầm hò reo, ngay trước mặt Cao Tấn múc một thìa cháo thật lớn đưa vào miệng mình, đắc ý ăn, sau đó trấn tĩnh nói với Cao Tấn:

"Bệ hạ, nô tài đã thử, không có độc."

Cao Tấn nhìn sang chén cháo vừa bị nàng 'thử' một ngụm mà hao đi gần phân nửa. Tạ Khuynh hơi ngượng ngùng, thấy Cao Tấn vẫn không nhúc nhích, sợ hắn không muốn dùng chung muỗng với mình, đang định đề xuất việc đổi muỗng với hắn thì Cao Tấn bưng chén cháo lên.

Tay phải thong thả cầm cây muỗng, mu bàn tay hơi chuyển động, vừa đủ để Tạ Khuynh nhìn thấy mấy vết thương khô cạn m.á.u chưa băng bó trên tay. Không biết có phải động tác múc cháo chạm tới vết thương hay không, mà Cao Tấn đang cầm muỗng chuẩn bị ăn lại thất bại từ bỏ, có vẻ không định ăn nữa.

[ đừng nha! ]

[ có chút vết thương như thế mà cũng đau đến bỏ ăn? ]

[ đừng có yếu ớt nha vậy có được không? ]

Cao Tấn cụp mắt không nói, đem vết thương giơ lên trước mặt quan sát, còn thuận tiện vẩy vẩy ống tay áo lên, lộ ra những vết thương khác trên cánh tay. Hắn cũng không nói gì, chỉ dùng ngón tay sờ nhẹ lên vết thương rồi nhíu mày lại, nhìn như rất đau.

Tạ Khuynh nhớ Khương ma ma có nói rằng mười mấy thị vệ vào điện muốn tiếp cận Cao Tấn, nhưng đều bị hắn đánh ra ngoài, vết thương kia có lẽ là chịu khi đó.

Tính cả mấy vết thương vừa rồi trên mu bàn tay hắn thì cũng bốn năm chỗ. Mặc dù không phải tổn thương nặng nhưng cũng chảy không ít máu, nửa tay áσ ɭóŧ đều nhuộm đỏ hết rồi.

Tạ Khuynh nhìn mấy vết thương kia, chung quy không đành lòng, nói:

"Bệ hạ, nếu không... Nô tài đút ngài đi."

Cao Tấn dứt khoát phủ ống tay áo xuống, hai tay buông thõng tự nhiên đặt lên đùi, mặc dù không đáp lời nhưng cũng không cự tuyệt.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu