Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 442: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Mẫu thân nói đúng, làm sai thì phải trả giá. Lúc đi mẫu thân đưa họ đến cửa thôn, còn căn dặn nàng phải chung sống hòa thuận với trưởng tỷ, lắng nghe ý kiến của trưởng tỷ, nói trưởng tỷ sống ở biên quan từ nhỏ không hề dễ dàng.

Tạ Nhiễm nuốt nửa cái bánh xuống bụng, lặng lẽ nhìn Tạ Khuynh, bỗng nhiên nói:

"Trưởng tỷ, tỷ còn nhớ lúc ở biên quan đã từng hứa sẽ dạy ta cưỡi ngựa không?"

Tạ Khuynh ngẩn người, hồi tưởng nửa ngày vẫn không nhớ ra:

"Hứa hồi nào?"

Mê Truyện Dịch

Tạ Nhiễm đặt bánh xuống, tức giận chất vấn:

"Tỷ lại quên?"

Tạ Khuynh thấy nàng như vậy, hồi tưởng lần nữa, vẫn không có ấn tượng. Tạ Nhiễm thấy thế phẫn nộ cắn một miếng bánh lớn, giống như cái bánh đó là đầu Tạ Khuynh.

"Hồi nào? Ngươi nhắc cái đi." Tạ Khuynh nói.

Bánh trong miệng còn chưa kịp nuốt, Tạ Nhiễm đã quát lên:

"Chính là ngày đầu tiên tỷ hồi biên quan---"

Dù nàng nói không rõ ràng thì Tạ Khuynh vẫn nghe hiểu, cố nhớ lại khoảng thời gian đó, hình như có chút ấn tượng.

Đó là khi Tạ Khuynh hiến m.á.u suốt bảy ngày giúp Cao Tấn giải độc rồi trở lại biên quan, nhìn thấy tiểu viện bị Tạ Nhiễm cải tạo và người phục vụ đầy sân, Tạ Khuynh cảm thấy phiền liền muốn đi ra ngoài.

Tạ Nhiễm tiễn nàng tới cửa, Tạ Khuynh xoay người lên ngựa thấy nàng đứng nhìn mình với ánh mắt ngóng trông, mới thuận miệng nói vài câu: Đọc truyện tại TruyenLau.com

'Ở biên quan không biết cưỡi ngựa là không được, để hôm nào ta dạy ngươi cưỡi ngựa---'

Không ngờ chỉ thuận miệng nói một câu như thế mà khiến Tạ Nhiễm nhớ đến tận hôm nay. Khó trách Tạ Đạc nói Tạ Nhiễm sau khi từ biên quan về kinh liền la hét rùm beng muốn học cưỡi ngựa, thật sự là vì câu nói kia của Tạ Khuynh sao?

"Còn chưa nhớ ra sao?" Sắc mặt Tạ Nhiễm trầm xuống: TruyenLau

"Được rồi được rồi, không trông cậy vào ngươi được! Quên thì thôi!"

Tạ Khuynh nhanh chóng xin lỗi:

"Khoan! Nhớ rồi! Lúc đó ta cảm thấy ngươi phải sống ở biên quan, cần học cưỡi ngựa, nhưng không phải sau đó ngươi quay lại kinh thành sao. Trong kinh có mấy tiểu nương tử cưỡi ngựa ra đường chứ, thế là ta quên mất."
Website TruyenLau.com
Tạ Nhiễm không tin:

"Hừ, thật giỏi lấy cớ. Là do ngươi không muốn dạy!"

Tạ Khuynh chỉ tay lên trời thề:

"Nếu ta không muốn dạy ngươi, sẽ bị sét đánh!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Phi phi phi!" Liên tục phi ba cái, Tạ Nhiễm lần nữa nở nụ cười:

"Ngươi muốn thề sét đánh thì đứng xa một chút, dáng dấp hai chúng ta giống nhau như vậy, đánh nhầm sang ta thì phải làm sao."

Hai người đều cười.

"Chờ ta qua đợt bận rộn này sẽ dạy ngươi." Tạ Khuynh nói.

Tạ Nhiễm cao hứng nói:

"Thật ra hiện tại ta đã có thể cho ngựa đi hai bước, chỉ là luôn cảm thấy không có sức lực. Phù đại nhân cũng không nói được lý do..."

"Phải dùng chiêu." Tạ Khuynh nói:

"Phỏng chừng là Phù đại nhân nói không nên lời, ngại ngùng không dám dạy ngươi."

Thời đại này dạy cưỡi ngựa vẫn là nhờ người nhà, chỗ nào dùng lực chỗ nào buông lỏng, phải chỉ dạy tận tình chuẩn xác, người ngoài dạy vẫn cách một tầng lễ nghi.

Tạ Khuynh hỏi Tạ Nhiễm:

"Ngươi và Phù đại nhân... Có hy vọng?"

Mặt Tạ Nhiễm đỏ lên, lập tức lắc đầu:

"Không đâu. Hắn đã có ý trung nhân, không có ý gì với ta. Thật ra ta cũng cảm thấy hắn không thú vị, hắn nói chuyện với ta không bàn trà đạo thì bàn binh đạo, ta không muốn nghe lại không tiện từ chối."

Tạ Khuynh nhớ tới bộ dạng uống trà như rùa lông kia của Phù Diên Đông, lập tức thông cảm cho Tạ Nhiễm, lặng lẽ nói:

"Ta cũng cảm thấy hắn rất không thú vị. Lúc uống trà nhiều quy củ muốn chết, lúc đó ta nghĩ nếu Cao Tấn cũng uống trà với dáng vẻ kia, ta có cưỡi c.h.ế.t ba con ngựa cũng nhất định phải suốt đêm trốn về biên quan."

Bỗng nhiên Tạ Khuynh văng tục chọc cười Tạ Nhiễm, đồng thời nàng vỗ vỗ tay Tạ Khuynh nhắc nhở:

"Cái thói quen mắng chửi người này của tỷ nên sửa lại một chút."

Tạ Khuynh không để bụng:

"Chẹp, nhất thời xúc động thôi."

"Mấy ngày gần đây hình như Đại Lý tự cũng rất bận. Hàn Quận thái phi bị phán tội chủ mưu gϊếŧ người, xem như oan ức của Lưu tiểu thư đã được rửa sạch."

Mặc dù Tạ Nhiễm ở trong phủ dưỡng bệnh vẫn có thể nghe ngóng tin tức bên ngoài.

Bởi vì trong lúc nàng sinh bệnh, Phù Diên Đông có đến thăm, giải thích về việc ngày ấy bắt mẫu thân đi trước mặt mọi người. Kỳ thật những đạo lý này Tạ Đạc đã nói với Tạ Nhiễm rồi, lại nghe Phù Diên Đông nói thêm lần nữa, nàng tỏ vẻ mình hiểu.

Hai người ngồi trong phòng khách không còn gì để nói, Phù Diên Đông liền kể với nàng về bản án của Hàn Quận thái phi, nhờ thế Tạ Nhiễm mới biết Hàn Quận thái phi rơi đài.

"... Bất quá, Hàn gia cũng là nhà ba đời trung dũng, nếu phán vào ngục tù thì cũng có chút bất cận nhân tình. Sau khi tam ti hội thẩm, quyết định phán Hàn Quận thái phi bị giam trong phủ. Dù sao bà ấy cũng có một nhi tử ngốc cần chiếu cố, xem như chừa lại chút ơn nghĩa."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu