Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 471: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Chưởng quầy bị gọi tới Đại Lý tự, vừa vào đã thấy Cao Tấn đang ngồi ở vị trí chủ thẩm, lập tức minh bạch đây là chủ tử gọi hắn tới, không dám giấu diếm, biết gì nói nấy.

"Bẩm đại nhân, thật sự có trạch gác ngầm." Chưởng quầy đáp:

"Nhưng không dám nói ai ra ai vào An Nhạc phường đều có thể nắm rõ, dù sao cũng rất nhiều người."

Phù Diên Đông gật đầu hỏi:

"Người đi ra từ cửa chính tạm thời không hỏi, người ra vào cửa sau lại không có bao nhiêu, các ngươi có nhớ kỹ không?" Nói xong, gọi người mang hai tấm chân dung kia lên.

Trưởng quầy bảo hai hộ viện chuyên đứng trên lầu trông coi đi tới xem. Trạm gác ngầm của An Nhạc phường đều sắp xếp xung quanh phía trên hành lang, hai người này là trạm gác ngầm chuyên theo dõi cửa sau.

Hai người nhìn thoáng qua chân dung, đều biểu thị có ấn tượng:

"Hôm qua hai người này xác thực rời đi từ cửa sau, sau khi ra khỏi ngõ tối thì vòng qua hướng Phong Nguyệt lâu."

Phù Diên Đông không hiểu:

"Phong Nguyệt lâu?"

"Đúng. Bởi vì ngõ hẻm phía sau An Nhạc phường không có đường ra, chìa khóa nằm trên người trưởng quầy, trừ phi cần vận chuyển thứ gì mới mở ra. Người bình thường không thể đi ra từ ngõ hẻm của An Nhạc phường, đường ra duy nhất là cửa sau Phong Nguyệt lâu."

Có manh mối này, Phù Diên Đông không dám trì hoãn, lập tức tự dẫn người cầm hai bức chân dung đi tới Phong Nguyệt lâu điều tra.
Website TruyenLau.com
Chuyến này quả thực tra được không ít thứ.

Phù Diên Đông gõ cửa chính Phong Nguyệt lâu, gọi nam tú bà còn đang ngủ bù ra nhìn chân dung. Thế mà nam tú bà liếc mắt liền nhận ra một người trong đó.

"Đây không phải... Cảnh Dật công tử sao." Nam tú bà chỉ vào một bức chân dung.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phù Diên Đông thấy hắn nhận ra, vội hỏi:

"Công tử nhà ai, ngươi nói rõ ràng."

Nam tú bà nói:

"Đại nhân hiểu lầm, người này không phải công tử nhà nào cả, mà đã từng là công tử trong lầu chúng ta. Làm khoảng non nửa năm, vận khí hắn tốt, chỉ chừng đó thời gian mà đã bám được vào nhà giàu, chuộc thân đi mất rồi."

Kết quả này khiến Phù Diên Đông rất kinh ngạc, tiếp tục hỏi:
TruyenLau.com
"Hắn bám vào ai? Chuộc thân xong thì đi đâu? Bây giờ đang làm gì?"

Nam tú bà hồi tưởng một lát, nói:

"Ta cũng không biết cụ thể là hắn bám vào ai, chỉ biết khoảng thời gian đó hắn thường xuyên có người đưa đón ra ngoài. Sau đó người chuộc thân cho hắn là một nữ quản gia. Hắn đi rồi không về lần nào nữa, ai biết bây giờ đang làm gì." Nói xong, nam tú bà dùng vẻ mặt bát quái hỏi:

"Đại nhân, có phải hắn phạm tội gì không? Không có liên quan tới chúng ta đâu nha, hắn đã rời đi một hai năm rồi."

Phù Diên Đông mặc kệ hắn:

"Người của ngươi được ai chuộc đi ngươi lại không biết?"

Nam tú bà thản nhiên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thật sự không biết, đại..."

Thanh âm nín bặt, tròng mắt nam tú bà trừng lớn nhìn lưỡi đao của Phù Diên Đông đặt lên cổ bản thân trong nháy mắt. Phù Diên Đông lạnh nhạt hỏi:

"Giờ đã biết chưa?"

Nam tú bà nuốt ngụm nước bọt, thận trọng gật đầu nhẹ:

"Biết, biết."

"Nói!" Phù Diên Đông thu đao vào vỏ, lãnh khốc ra lệnh.

Sự riêng tư của khách sao bằng tính mạng của mình, nam tú bà lập tức nói ra:

"Lê, Lê hoa thôn trang. Nữ quản gia kia ở Lê hoa thôn trang."

Phù Diên Đông cau mày, Lê hoa thôn trang...

Mê Truyện Dịch

**

Quay lại Đại Lý tự, Cao Tấn và Tạ Khuynh ăn cơm xong đang ngồi đánh cờ trong sân. Sóc vương Cao Nguyệt thì đang cay đắng đứng tấn một bên. Trong tay Tạ Khuynh cầm một cây roi mây do Tôn đại nhân đặc biệt tìm cho, thân thể Sóc vương lay động, cây roi mây này quất lên người hắn không chút lưu tình.

Phù Diên Đông đồng tình nhìn thoáng qua Sóc vương điện hạ, đi tới báo cáo những gì mình điều tra được cho đôi Đế Hậu thoạt nhìn không đáng tin này.

Khi Tạ Khuynh nghe người kia xuất thân từ Phong Nguyệt lâu cũng kinh ngạc, nhịn không được thầm nghĩ:

[ ha! Đầu năm nay người hoàn lương cũng có bản lĩnh theo dõi. ]

[ nên nói hắn đa tài đa nghệ hay là tiểu chuẩn làm người theo dõi ngày càng thấp. ]

Cao Tấn: …

"Lê hoa thôn trang... Là điền trang của Bình Âm phu nhân sao?" Cao Tấn hỏi.

Phù Diên Đông nói:

"Bẩm Bệ hạ, đúng thế."

Kinh thành chỉ có một Lê hoa thôn trang, một điền trang thần thần bí bí.

Tạ Khuynh cũng có ấn tượng với nơi này, hỏi Phù Diên Đông:

"Êy, có phải Lê hoa thôn trang đó có một loại rượu uống đặc biệt ngon không?"

Phù Diên Đông sững sờ, sau đó trả lời:

"Cái này, hình như là vậy."

"Cái gì mà hình như, chắc chắn là vậy! Cũng nổi danh như Say Hoa Âm, tên là gì nhỉ? A đúng rồi, Nguyệt Chiếu!"

Lần trước Tạ Khuynh vào tửu quán hỏi thăm được từ một lão ma men, có hai loại rượu lão tôn sùng nhất trên đời là Say Hoa Âm của An Nhạc phường và Nguyệt Chiếu của Lê hoa thôn trang.

Bất quá lão ma men kia nói, Say Hoa Âm dù quý nhưng vẫn mua được bằng tiền, còn Nguyệt Chiếu có tiền cũng không mua được. Bởi vì rượu đó chỉ có lúc mở tiệc đãi khách thì Bình Âm phu nhân mới lấy ra. Bà lại không thiếu tiền, đương nhiên sẽ không bán ra thị trường.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu