Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 299: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Lúc ấy Tín quốc công nghĩ thầm, loại chuyện như giang sơn đổi chủ này, ba năm trước Phan gia cũng đã làm. Lúc đó bọn họ có thể nâng Cao Tấn lên hoàng vị, sao hôm nay lại không thể nâng Cao Dũng?

Cao Dũng không có năng lực, vậy sau này đăng cơ nhất định cậy vào Tín quốc công phủ. Đến lúc đó người nhà họ Phan lại có thể xuất nhập triều đình, phong quang vô hạn.

Ông ta gảy bàn tính rất tốt, nhưng lại bỏ qua Cao Dũng, biết hắn không có năng lực, nhưng lại không biết hắn không có năng lực tới mức này.

Tạ Viễn Thần thấy Cao Tấn chỉ mặc trung y, sai người lấy cho Cao Tấn kiện áo choàng.

Sau khi Cao Tấn phủ thêm áo choàng, đi tới trước mặt Thẩm Thiên Phong:

"Thái sư, trẫm tự thấy mình đối với ngươi không tệ. Sao ngươi lại muốn đưa trẫm vào chỗ chết?" Cao Tấn hỏi:

"Sau lưng ngươi là ai sai sử?"

Thẩm Thiên Phong không nói một lời, bộ dáng như chó rơi xuống nước, định cắn c.h.ế.t không nói đây mà.

Cao Tấn cũng không ép, chỉ nói:

"Vậy mà lại là một con ch.ó trung thành tuyệt đối. Ngươi không nói chẳng lẽ trẫm không biết sao? Ngươi yên tâm đi. Chủ tử của ngươi giờ phút này hẳn là đã bị chặn lại rồi, không bao lâu nữa, hắn sẽ ta đây làm bạn với ngươi."

Thẩm Thiên Phong nghe đến đó, rốt cục không nhịn nổi nữa. Khóe mắt ông ta như muốn nứt ra, nghiến răng nghiến lợi:

"Cao Tấn, ngươi không sợ lại nhấc lên chiến hỏa, tổn hại quan hệ ngoại giao hai nước sao?" TruyenLau.com

Cao Tấn cười lạnh:

"Bọn họ dám ở triều ta làm mưa làm gió, thì nên sớm biết sẽ có kết cục này!"
TruyenLau
Ngoài thành.

Tạ Đạc phụng mệnh dẫn một đội binh mã đi chặn đường hai vị Hoàng tử Bắc Liêu.

Đây là lần đầu tiên Tạ Đạc phụng mệnh Bệ hạ làm việc, cũng là lần đầu tiên đại biểu cho Tạ gia. Dù cược cái mạng này hắn cũng phải cản người lại.

Thế là, lúc bất ngờ gặp được một cao thủ trong sứ đoàn Bắc Liêu đang hoảng hốt chạy trốn, Tạ Đạc tự biết không địch lại. Đầu tiên hắn phát tín hiệu cầu cứu, sau đó cùng đám huynh đệ kéo dài thời gian chờ tiếp viện.

Đây là lần thứ ba Tạ Đạc bị nam nhân to cao cường tráng kia quăng ngã. Cú quăng này thật sự làm xương sườn hắn muốn gãy. Khí lực người này quá lớn, dù bị đám người Tạ Đạc thương tổn mười lần cũng không đọ nổi một cái quăng ngã đám Tạ Đạc chịu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chớ nói chi trên người hắn mặc nhuyễn giáp đao thương bất nhập, che chở chỗ yếu hại. Dù bị đao kiếm trong tay đám Tạ Đạc đ.â.m trúng một vài chỗ cũng không là gì với hắn, căn bản không được xem là thương tổn.

"Thiếu Tướng quân, để chúng ta lên giúp ngài."

Binh lính phụng mệnh canh giữ ở phía Đông lớn tiếng tự tiến cử.

Tạ Đạc hét lớn trả lời:

Mê Truyện Dịch

"Không cần đến, bảo vệ tốt chỗ của ngươi là được."

Tạ Đạc mang theo đội ngũ trăm người, chia làm bốn hướng vây quanh xe ngựa của huynh đệ Thác Bạt. Một phen liều c.h.ế.t giao chiến qua đi, người của Tạ Đạc đã đem võ sĩ hộ vệ Bắc Liêu gϊếŧ bảy tám phần, chỉ còn lại nam nhân cường tráng siêu quần này.

Thác Bạt Xiển và Thác Bạt Diên trốn phía sau hắn, Tạ Đạc bên này căn bản không bắt được người.

Vì tránh cho xông lên cùng một lúc đối phó hán từ cường tráng này sẽ khiến hai huynh đệ Thác Bạt có cơ hội đào tẩu, Tạ Đạc phân ra ba bốn mươi người chia ra ngăn đón. Cứ như vậy, hai huynh đệ Thác Bạt cũng không dám tùy tiện rời khỏi hán tử cường tráng này.

Điều này cũng khiến Tạ Đạc không dám toàn bộ cùng lên.

"Thiếu Tướng quân, gọi người của ngươi cùng lên đi."

Thác Bạt Diên ngồi trên lưng ngựa cao giọng nói với Tạ Đạc:

"Ta thấy ngươi cũng không chống đỡ được bao lâu. Ngươi là con của Tạ Tướng quân, là thiếu Tướng quân duy nhất của Võ Uy quân, hà tất phải để mạng lại nơi này?"

Tạ Đạc phun một bãi nước bọt:

"Hôm nay chỉ cần một người trong chúng ta còn sống, cũng không để các ngươi đào tẩu!"

Thác Bạt Diên nhíu mày, bình tĩnh nói:

"Nếu không phải nể tình ngươi là đệ đệ của Tạ Khuynh, ta đã không nói những lời này. A Thạch Tới là dũng sĩ mạnh nhất Bắc Liêu ta, cho dù tất cả các ngươi cùng lên cũng không phải là đối thủ của hắn. Lưu cái mạng lại đội tang cho Tạ Tướng quân không tốt sao? Đánh nhau ngươi c.h.ế.t ta sống làm cái gì?"

Thác Bạt Diên ở đằng kia nói chuyện, bọn Tạ Đạc vẫn tiếp tục đánh với dũng sĩ mạnh nhất Bắc Liêu. Tạ Đạc bị hắn chọc tức, phân tâm đáp trả một câu:

"Không cần ngươi nhọc lòng. Cha ta chính trực tráng niên. Dù ta c.h.ế.t ông cũng có thể sinh thêm mấy nhi tử! Ngược lại là các ngươi, không cầm tốn nhiều miệng lưỡi, tối nay nói cái gì ta cũng không thả hồ về rừng, viện binh của ta chốc lát nữa liền đến."

Dũng sĩ Bắc Liêu thật mạnh, lúc Tạ Đạc cùng Thác Bạt Diên nói lời vô nghĩa, hắn bắt được mắt cá chân Tạ Đạc, nhấc cả người Tạ Đạc lên, mạnh mẽ gào rống một tiếng, đem Tạ Đạc - một nam nhi bảy thước - quăng ra ngoài.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu