Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 428: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Nói nhiều như vậy làm gì, khô hết cả cổ rồi, uống rượu đi." Tạ Khuynh giả vờ khó chịu nói.

Cao Tấn thầm mắng một câu 'ma men', hai người ngồi vào bàn, cất hộp đựng thức ăn đi. Tạ Khuynh mở hai vò Say Hoa Âm mấy ngày trước lấy từ Yên Nhạc phường ra.

Hôm nay là ngày tốt, Tạ Khuynh cảm thấy phải uống nhiều một chút.

**

Không biết là do đêm trước phóng túng hay tại uống nhiều quá, ngày thứ hai Tạ Khuynh ngủ tới khi mặt trời lên cao mới dậy.

Rửa mặt xong, đang chuẩn bị leo tường ra ngoài đã nghe thấy tiếng bước chân từ vườn hoa truyền đến. Thái thị vội vã chạy vào tiểu viện của Tạ Khuynh, theo sau là hai bà tử chạy không kịp thở hồng hộc.

"Tạ Khuynh, Tạ Khuynh."

Thái thị chạy vào Thiên viện thấy Tạ Khuynh đứng bên chân tường, vội vàng gọi nàng lại. Tạ Khuynh đành đứng yên tại chỗ, lẳng lặng chờ xem bà muốn nói cái gì.

"Đừng có ngẩn ra đó, mau tới đây!" Thái thị gọi.

Tạ Khuynh không rõ nguyên do, hỏi:

"Chuyện gì?"

Thái thị tức hổn hển móc từ trong tay áo ra một chồng ngân phiếu nhét vào tay Tạ Khuynh. Tạ Khuynh mờ mịt nhìn số ngân phiếu ít nhất cũng phải năm vạn lượng trong tay, hoài nghi Thái thị bị trúng tà.

"Cầm số ngân phiếu này rồi trốn nhanh đi, hồi biên quan tìm phụ thân ngươi. Trong khoảng thời gian ngắn đừng về kinh thành."

Thái thị nói một tràng dài như thế, làm Tạ Khuynh càng không hiểu.

Nàng trả ngân phiếu lại cho bà:

"Ta không muốn! Ta không về biên quan!"

Thái thị gấp đến độ giậm chân:

"Không được, ngươi nhất định phải đi! Dù là đi hai năm rồi về cũng được, hiện tại ngươi không thể ở trong phủ Tướng quân. Có người muốn bắt ngươi!"

Tạ Khuynh nhíu mày: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Ai bắt ta?"

Thái thị gấp đến độ xoay quanh, bảo mấy bà tử ra cửa sân trông chừng, kéo Tạ Khuynh sang một bên, nhỏ giọng nói:

"Là ta, ta hồ đồ. Lần trước cho ngươi tham gia Noãn Đông yến không phải muốn ngươi đi đánh mã cầu, mà là để Hàn Quận thái phi xem mặt ngươi. Bà ấy có một nhi tử, tên là Hàn Thiên Bảo, chính là tên ngốc hôm qua đả thương ngươi. Ta, lần trước ta muốn kết ngươi và đồ ngốc kia thành một đôi. Nhưng ta hối hận, chiều hôm qua ta đi Trung dũng quận vương phủ muốn đổi ý, nhưng Hàn gia không chịu, bà ta nói hai ngày nữa sẽ tới hạ sính lễ cầu thân. Ta không ngăn được bà ta, chỉ có thể để ngươi bỏ trốn tránh đầu sóng ngọn gió." TruyenLau

Thái thị nói hết tính toán của mình cho Tạ Khuynh nghe.

Nghĩ đến dáng vẻ cường thế của Hàn Quận thái phi chiều hôm qua, Thái thị trằn trọc cả đêm, càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ càng cảm thấy mình tự đào hố chôn thân.

Hàn gia là đầm rồng hang hổ, nếu Tạ Khuynh thật sự bị bà đẩy vào, cả đời này sẽ không thể thoát thân. Mà trên lưng Thái thị cũng sẽ gánh tội danh, Thái thị sợ, lương tâm bộc phát. TruyenLau

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vì lẽ đó sáng nay bà gấp rút sai người lấy tiền riêng của mình, chạy tới đưa cho Tạ Khuynh, chính là muốn Tạ Khuynh bỏ trốn.

"Nghe rõ không?" Thái thị hỏi, lần nữa nhét ngân phiếu vào tay Tạ Khuynh:

"Hàn gia không phải dễ trêu, Hàn Quận thái phi rất bá đạo, bà ta như con cua, bắt được rồi thì tuyệt đối không buông. Mấy năm trước bà ta nhìn trúng Lưu gia tiểu thư, một hai phải bắt người ta về làm con dâu, Lưu tiểu thư không nghe liền bị đánh chết. Ngươi tin ta, đi mau!"

Đúng lúc này, bà tử bên ngoài tới truyền lời:

"Phu nhân, người ngoài đầu ngõ nói là có một đội ngũ cầu hôn thổi sáo đánh trống đi tới phủ chúng ta."

Thái thị vỗ trán, hối hận không thôi:

"Không phải nói hai ngày sau! Bà ấy gạt ta!"

Hôm qua Hàn Quận thái phi cố ý nói hai ngày nữa tới phủ cầu thân, ai ngờ mới hôm nay đã tới, đây là muốn Thái thị trở tay không kịp sao?

Thái thị đẩy Tạ Khuynh về hướng bờ tường:

"Ngươi leo tường đi! Nhanh lên!"

Tạ Khuynh đẩy Thái thị ra, quăng chồng ngân phiếu lên người bà, trực tiếp đi về hướng tiền viện.

Thái thị nhìn ngân phiếu rơi đầy đất, không biết Tạ Khuynh muốn làm gì.

Tạ Khuynh đi tới cửa chính phủ Tướng quân, mấy người gác cổng đều đứng sau cửa nhìn ra bên ngoài, mà bên ngoài thì thổi kèn đánh trống mười phần náo nhiệt.

Mê Truyện Dịch

Tạ Đạc và Tạ Nhiễm cũng nghe thấy động tĩnh mà chạy tới đây. Tạ Đạc vọt tới chen vào nhóm người gác cổng nhìn ra bên ngoài, vừa nhìn vừa hỏi người bên cạnh:

"Chuyện gì xảy ra? Ai vậy?"

Người gác cổng mồm năm miệng mười trả lời:

"Trên cái rương đỏ bự nhất viết chữ Trung dũng quận vương phủ. Nhà họ không phải chỉ có một thằng ngu sao? Cầu hôn cho ai? Cầu hôn ai?"

Tạ Khuynh đẩy đám người ra, hạ lệnh:

"Mở cửa!"

Thái thị chạy chậm tới, từ xa đã hô lên:

"Không được mở! Không cho mở!"

Tạ Đạc và Tạ Nhiễm thấy Thái thị liền đi tới nghênh đón, hôm nay Tạ Đạc hưu mộc, buổi sáng đi luyện võ trường luyện hơn một canh giờ, trên người còn mặc quần áo luyện công.

"Nương, chuyện gì xảy ra vậy?"

Tạ Đạc mơ hồ cảm thấy có điều không đúng.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu