Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 334: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Ngươi muốn cùng Nhĩ Đức Nhạc yên ổn sống bên nhau, thế là ngươi diễn một màn như thế. Trước khi đi giải quyết xong A Thạch Mãng và lão sắc quỷ, về sau ngươi mới có thể sống thoải mái." Tạ Khuynh nói tiếp:

"Không có biện pháp nào tốt hơn chó cắn chó."

Cao Tấn minh bạch ý tứ của Tạ Khuynh, chấp nhận suy đoán của nàng:

"Bây giờ xem ra, ngươi thật sự đã thành công. A Thạch Mãng 'lỡ tay' gϊếŧ lão sắc quỷ. Đại vương Bắc Liêu sẽ không tha cho hắn, mà lão sắc quỷ c.h.ế.t không đối chứng, ngươi cứ đẩy hết tội lỗi lên người A Thạch Mãng là xong."

"Cứ như thế, ngươi và Nhĩ Đức Nhạc đều thành nạn nhân. Lão sắc quỷ tự tới tìm ngươi, còn Nhĩ Đức Nhạc là lão ra lệnh thị vệ mang đi, còn lão muốn thân cận ngươi cũng đuổi thị vệ đi. Thị vệ không còn, mới tạo cơ hội cho A Thạch Mãng động thủ gϊếŧ người."

"Mà càng diệu ở chỗ, A Thạch Mãng tự nguyện gϊếŧ người. Hắn tận mắt nhìn thấy mỹ nhân trong lòng mình bị lão sắc quỷ này chà đạp, giận quá mất khôn xúc động gϊếŧ người. Ngươi còn chủ động che giấu cho hắn, có lẽ hắn nghĩ nát óc cũng không ngờ được đây là bẫy do ngươi đặt ra. Nói không chừng còn nhớ thương ngươi cả đời, cho rằng ngươi là một cô nương cực kỳ trọng tình trọng nghĩa."

"Mà không có hai người đó cản trở, ngươi liền có thể vui vẻ cùng Nhĩ Đức Nhạc rời đi. Từ đây kê cao gối mà ngủ."

"Một cục đá hạ ba con chim. Kế hoạch quá xinh đẹp."

Tạ Khuynh khen ngợi tự đáy lòng, có thể đem ba nam nhân quyền cao chức trọng đùa bỡn trong tay, lại còn xóa sạch trách nhiệm của mình không còn một mảnh. Phần tâm cơ đầu óc này, thật là khó lường!

Nhưng Cao Tấn lại nói:

"Kế hoạch này, cũng là do người dạy điệu Nghê thường cho ngươi thiết kế đi? Hắn ở đâu?"

Lúc nhắc đến sự tình của mình thì thái độ Yên Ly cô nương mềm yếu, nhưng khi Cao Tấn nhắc tới người dạy điệu Nghê thường, thái độ của nàng lại hết sức kiên định:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Ta không biết ngươi nói cái gì, điệu múa đó là nương ta dạy ta."

Cao Tấn lạnh lùng vạch trần:

"Đó là điệu múa cung đình Lễ triều, nương ngươi là người nào trong cung đình Lễ triều?" Đọc truyện tại TruyenLau.com

Yên Ly cô nương kinh ngạc, chẳng qua cũng chỉ hoảng hốt một lát, sau đó nàng liền cúi đầu kiên trì phủ nhận:

"Ngươi nói cái gì thì là cái đó sao?" Nói xong dừng một chút, giống như là nghĩ đến cái gì, Yên Ly lại nói:

"Sau này ta... Sẽ không múa nữa." Website TruyenLau.com

Nếu như sau này nàng không múa nữa, vậy không ai có thể chứng minh được điệu Nghê thường đó là vũ khúc cung đình cải biên.

Cao Tấn nhìn ra nàng quyết tâm muốn bảo vệ người ở sau lưng giúp nàng bày mưu tính kế, thế là nói ra:

"Không dối gạt cô nương, ta là thúc thúc của hắn. Ta tới dẫn hắn về nhà."

Yên Ly cô nương ngẩng đầu nhìn về phía Cao Tấn, thì thào hỏi:

"Thúc thúc?"

Mê Truyện Dịch

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ừm. Hắn nguyên danh Cao Nguyệt, năm nay mười lăm, sinh nhật là mười chín tháng tám, hàng năm sau tết Trung thu chính là sinh nhật hắn." Cao Tấn đem tình huống của Cao Nguyệt nói cho Yên Ly cô nương nghe.

Yên Ly cô nương tựa hồ rơi vào trầm tư.

Bởi vì những điều Cao Tấn nói, ngoại trừ danh tự thì tựa hồ cũng không có gì để phản bác.

Hắn đúng là đã nói hắn mười lăm, sinh nhật là mười chín tháng tám.

"Ngươi... Thật sự là thúc thúc hắn?" Yên Ly cô nương hỏi.

"Đúng. Ta tên Cao Tấn. Ngươi dẫn ta đi gặp hắn, hắn nhất định có thể nhận ra ta." Cao Tấn bức thiết mà nói.

Yên Ly cô nương tựa hồ vẫn không thể tin được, nói:

"Ngươi chớ gạt ta. Hắn từng nói với ta, người nhà của hắn đều c.h.ế.t hết, thúc thúc ngươi đây là từ nơi nào tới?"

Cao Tấn thương cảm: "Hắn nói với ngươi như vậy sao?"

Yên Ly cô nương gật đầu: "Ừm."

Cao Tấn thở dài một tiếng:

"Là Cao gia phụ hắn, vì lẽ đó ta tự mình đến đón hắn về nhà. Ngươi nhất định phải nói cho ta tung tích của hắn, nếu hắn tiếp tục ở lại Bắc Liêu nhất định sẽ mất mạng."

Yên Ly cô nương thất hồn lạc phách ngã ngồi đến trên ghế, trong miệng tự lẩm bẩm:

"Hắn *****̃ng đã nói như vậy, nguyên lai không phải nói đùa."

Tạ Khuynh ở gần nàng, nghe được hai câu này, không khỏi hỏi:

"Hắn nói cái gì? Nói mình sẽ mất mạng sao?"

Yên Ly cô nương nghe Cao Tấn nói nhiều như vậy, đã bắt đầu có chút tin tưởng, nàng nói:

"Hắn nói mình sống không lâu, muốn an bài tốt đường lui cho ta."

"Đường lui... Chính là sự tình đêm nay?" Tạ Khuynh hỏi.

Yên Ly cô nương gật đầu, Tạ Khuynh lại hỏi:

"Ngươi cùng hắn là... Bằng hữu?"

"Ta là người Lễ triều, sau khi phụ mẫu mất bị cữu cữu bán đến Bắc Liêu. Nửa năm trước ta quen biết A Nham, khi đó hắn đang tránh né truy binh, bị trọng thương, tự mình chạy đến trốn trong đám buôn người. Bọn buôn người *****̃ng không phát hiện. Dung mạo của ta và hắn đều khá được, nên cùng bị bán tới Vũ Dương cư."

"Thân thể hắn yếu đuối, ta cảm thấy mình lớn tuổi hơn liền xem hắn như đệ đệ mà chiếu cố. Nhưng ở cái nơi ăn thịt người này, mệnh càng tiện càng bị người khi dễ. Hắn có đầu óc tốt, hạ thủ *****̃ng hung ác, nhiều lần đều là hắn bảo hộ ta."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu