Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 316: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Tấn xoay người hỏi nàng:

"Trong lòng ngươi có phải đang cười ta không dám?"

Tạ Khuynh nhíu mày lạnh lẽo:

[ ngươi chính là không dám mà. ]

[ muốn xử tội lão Tạ, ngươi còn cần tới hôm nay? ]

[ giả vờ lão sói vẫy đuôi à, hù dọa ai đây? ]

Cao Tấn chính thức mặt đối mặt với Tạ Khuynh:

"Ta đã nói với ngươi, trong lòng ngươi nghĩ cái gì ta đều biết."

Tạ Khuynh âm thầm cười nhạo:

[ biết cái rắm! ]

[ ngoài miệng đã mắng không được, mắng trong lòng hai ba câu ngươi cũng biết? ]

[ ảo tưởng sức mạnh. ] Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Còn mắng!"

Cao Tấn muốn duỗi tay bắt lấy Tạ Khuynh, bị nàng né tránh.

Lười tranh cãi với hắn cái đề tài không có dinh dưỡng này, nàng xoay người nhảy khỏi giường.

Chỉnh lý tốt quần áo tóc tai, Tạ Khuynh bỗng nhiên đi tới bên cửa, mở toang cửa phòng ra. Đám hạ nhân nghe lén bên ngoài giật nảy mình, nhưng vẫn có người chưa kịp im miệng bị Tạ Khuynh nghe thấy: Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Vậy là xong việc?"

"Quá nhanh..."

Tạ Khuynh đầu đầy hắc tuyến, rút từ trên tóc xuống một cây trâm ngọc, không nói câu nào ***** ngoài. Cây trâm như một cây đao sắc bén ghim lên cột hành lang. Phần đuôi trâm ngọc phát ra thanh âm vang nho nhỏ, trâm đ.â.m sâu vào gỗ ba phân, có thể thấy được lực đạo lớn bao nhiêu.

"Ai dám tới gần phòng ta một bước, cây trâm này sẽ ghim trên người hắn! Cút!" Đọc truyện tại TruyenLau.com

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh bạo rống, lực uy ***** mười phần.

Đám hạ nhân hiếu kỳ tan tác như chim muôn, chỉ trong giây lát, hậu viện của Tạ Khuynh đã không còn ai, không người nào dám tới gần một bước.

Sau khi đuổi hết đám người râu ria, Tạ Khuynh dứt khoát tựa lên cửa, hai tay ôm ngực, vò mẻ không sợ sứt nói:

"Nếu ngươi đã biết, vậy ta cũng không giấu. Ta là Tạ Khuynh. Nhưng thiên hạ đều biết, người có quan hệ với ngươi là Tạ Nhiễm. Nàng ấy không chết, chắc là đang ở phòng khách đó, nếu muốn thì ngươi mang người về đi."

Cao Tấn ngồi trên giường, lạnh lùng nhíu mày:

"Mang nàng ấy đi? Vậy còn ngươi?"

Tạ Khuynh nói: "Ta? Ta đương nhiên ở lại đây, chỗ này mới là nơi ta lớn lên."

Cao Tấn hỏi:

"Chúng ta làm phu thê hai năm, ngươi lừa ta suốt hai năm. Trước kia ngươi nói sẽ trung trinh không đổi, lời ngon tiếng ngọt đều là giả sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh quay đầu nhìn trời:

"Đương nhiên! Gặp dịp thì chơi."

Cao Tấn đi tới bên cạnh nàng:

"Có bản lĩnh thì nhìn ta mà nói."

Tạ Khuynh không chịu nổi khiêu khích, con hàng này cho là nàng không dám nhìn mặt hắn nói?

Xoay người lại, ánh mắt không chút e dè nhìn Cao Tấn, Tạ Khuynh há miệng nói dõng dạc:

"Ta nói, đương nhiên là gặp... Ưm!"

Mới nói được nửa câu cằm Tạ Khuynh đã bị nắm lấy, Cao Tấn cúi đầu hôn lên môi nàng.

Tạ Khuynh ngốc, hắn khiêu khích chỗ nào, rõ ràng là đang dụ địch mai phục!

Thừa dịp Tạ Khuynh sững sờ, Cao Tấn chiếm hết tiên cơ, ngăn chặn hết mọi động tác phản kháng, khiến Tạ Khuynh chỉ có thể bị động chịu đựng hắn chiếm đoạt tùy thích.

Tạ Khuynh xấu hổ giận dữ mặc kệ mọi thứ, nhấc chân lên đạp. May mà Cao Tấn chưa bị sắc đẹp mê hoặc đến choáng váng, Tạ Khuynh vừa nhấc chân hắn đã buông ra, tiêu sái lùi về sau một bước, ***** môi dưới của Tạ Khuynh bị hắn cắn đỏ lên, cười mà như không nhìn Tạ Khuynh vịn cánh cửa thở hồng hộc, mặt đỏ bừng.

"Ngươi! Ngươi..."

Tạ Khuynh cố gắng điều chỉnh hơi thở, sau đó lớn tiếng cảnh cáo:

"Ngươi chờ đó!"

[ mẹ nó, ta là cái đồ không biết cố gắng, bị hôn một chút mà run cả chân! ]

[ không có khí thế! ]

Cao Tấn nhịn cười tiếp tục khiêu khích: "Thế nào, chân run?"

[ ha, cái hay không nói, nói cái dở! ]

[ ngươi tưởng rằng ta vẫn còn như lúc trong cung không dám động tới ngươi sao? ]

[ hôm nay lão tử không đánh ngươi kêu cha gọi mẹ, lão tử theo họ ngươi! ]

Tạ Khuynh xưa nay nói là làm, mượn lực cánh cửa bật lên. Không cho Cao Tấn chút thời gian chuẩn bị, từng chiêu xuất thủ.

"Thật sự động thủ a? Mưu sát thân phu?" Cao Tấn kinh hô né tránh.

Tạ Khuynh nghiến răng nghiến lợi: "Mưu con mẹ ngươi thân phu! Ta nhịn ngươi lâu lắm rồi!"

Cao Tấn biết Tạ Khuynh rất dữ, nói động thủ sẽ không nhẹ tay, tránh cho mình bị ***** đất đánh tơi bời hoa lá không còn mặt mũi, hắn không dám chậm trễ, gặp chiêu phá chiêu.

Hai người ở trong phòng đánh một trận, đem đồ đạc bày trí bên trong đánh thất linh bát lạc, gãy chân bàn, vỡ bình hoa, khung giường hoa cúc lê mới đổi chưa bao lâu cũng bị Tạ Khuynh một chân đạp gãy, màn rơi đầy đất.

Tạ Khuynh cảm thấy trong phòng không thi triển được, cứ thế chuyển chiến trường ra ngoài phòng.

Hậu viện không có một ai, đều đã bị cây trâm ngọc của Tạ Khuynh dọa chạy, hậu viện lớn như vậy vừa vặn để nàng đánh một trận thống khoái.

Động tĩnh trong viện vang trời, tiền viện cách một loạt nhà ngói mà cũng nghe được.

Hạ nhân không dám thật sự bước vào hậu viện, nhưng cũng không ảnh hưởng việc bọn họ vây quanh đại môn thông về hướng hậu viện vây xem.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu