Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 286: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Ách... Cái này."

Tạ Viễn Thần bị hỏi hơi sững sờ một chút, trong chốc lát mới nhớ ra 'Tính sổ' mà Cao Tấn nói có ý gì.

Nữ nhi Tạ Nhiễm của hắn mấy ngày trước vừa bị vị Hoàng đế trước mắt này... 'Gϊếŧ' đó.

Về tình về lý, nữ nhi bị 'gϊếŧ' vô cớ như vậy, Tạ Viễn Thần làm phụ thân dù thế nào cũng phải thay nữ nhi đòi công đạo.

Nhưng chân tướng việc này Cao Tấn không biết, Tạ Viễn Thần còn có thể không rõ sao?

Vốn dĩ là Tạ gia lừa gạt Hoàng đế, thay mận đổi đào. Bây giờ ông lại thừa dịp Hoàng đế bày binh bố trận mà đứng giữa đục nước béo cò, dùng thủ đoạn cực đoan ích kỷ mang nữ nhi của mình khỏi cung. Khiến vị Hoàng đế từ đầu tới cuối không biết nội tình vốn đang mang hư danh gϊếŧ vua gϊếŧ huynh này lại mang thêm hư danh gϊếŧ vợ...

Toàn bộ sự việc nhìn thế nào cũng thấy vô tội nhất là vị Hoàng đế này.

Tạ Viễn Thần thật tâm hy vọng Cao Tấn có thể quên Tạ Nhiễm. Sau khi tru sát gian thần, bình định trong ngoài, Cao Tấn lại tiếp tục làm Hoàng đế Bệ hạ cao cao tại thượng, mở rộng hậu cung, kéo dài dòng dõi.

Mang theo áy náy sâu sắc, Tạ Viễn Thần sao có thể làm chuyện vào cung đòi công đạo. Nhưng bị hỏi ngay mặt như thế, nếu ông không làm chút gì đó thì không hợp tình hợp lý.

Ông căng da đầu nói:

"Ngày đó thần vào cung đòi t.h.i t.h.ể Quý phi là do quá kích động, nên chưa xác thực nguyên do đã tự ý mang Quý phi rời cung an táng. Bây giờ thần đã biết do Quý phi va chạm Bệ hạ, dĩ hạ phạm thượng, tội không thể tha. Bệ hạ cũng chỉ là tiểu trừng đại giới. Không ngờ nương nương bạc mệnh không qua khỏi, từ đó mới hương tiêu ngọc vẫn, vô cùng đáng tiếc."

Hai tay Cao Tấn ôm ngực, dù bận vẫn ung dung nghe Tạ Viễn Thần nói dối, không nhịn được hỏi:

"Nói như vậy, Tướng quân không có ý trách tội trẫm?"

Tạ Viễn Thần đứng phắt dậy tỏ rõ thái độ:

"Bệ hạ vốn không sai, sao thần có thể trách? Xin Bệ hạ đừng để chuyện này trong lòng."

Cao Tấn: ...

Không thể không nói, đôi cha con này thừa hưởng cái m.á.u nói dối phải gọi là xuất sắc, đều tươi mát thoát tục, đều... Không biết xấu hổ.

"Tạ Tướng quân vào cung không phải để đòi công đạo, vậy tới làm gì?"

Cao Tấn vào chủ đề chính. Thời điểm mấu chốt này Tạ Viễn Thần sẽ không vô duyên vô cớ vào cung, khẳng định là có sự tình đặc biệt cần hồi bẩm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Nguồn copy từ TruyenLau.com

Quả nhiên, nhắc tới chính sự, Tạ Viễn Thần không còn xấu hổ nữa.

"Vâng. Hôm nay thần vào cung là vì trước đó việc trước đó Bệ hạ phân phó lão thần đi làm đã có tiến triển. Hai ngày trước, Thẩm Thái sư bỗng nhiên tìm thần..."

Mê Truyện Dịch

Quân thần tại nội điện nhỏ giọng trao đổi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ước chừng một khắc đồng hồ sau, Tạ Khuynh trốn ở thiên điện không dám xuất hiện bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài truyền tới âm thanh đánh nhau kịch liệt. Trừ âm thanh đánh nhau, còn có tiếng Tạ Viễn Thần rống to:

"Bệ hạ, ngài tỉnh táo chút đi!"

"Bệ hạ, thần không muốn đả thương ngài!"
Website TruyenLau.com
"Người đâu! Người đâu mau tới đây!"

Tạ Khuynh ghé vào cửa sổ nhìn ra ngoài, trong lòng buồn bực hai người vừa rồi còn nho nhã lễ độ, khiêm nhượng lẫn nhau vào điện nói chuyện sao bỗng nhiên động thủ.

Mà tạo hình của Cao Tấn cũng thay đổi, tóc tai bù xù như điên, cầm trường kiếm trong tay c.h.é.m lung tung vào Tạ Viễn Thần... Nhưng không kiếm nào trúng.

Lại ngó sang lão Tạ nhẹ nhàng né tránh rồi gào thét kêu cứu. Nhìn thế nào cũng thấy giả trân.

Diễn kỹ này dưới đánh giá của nàng, kẻ tám lạng người nửa cân, nát y như nhau. Nhìn bọn họ đuổi gϊếŧ từ nội điện đến ngoại điện, Tạ Khuynh không còn chút hứng thú nào nữa, tiếp tục nấp vào Thiên điện, chờ vở hài kịch ngoài kia tự hạ màn.

Cao Tấn điên khùng đã không còn là bí mật gì trong cung nữa. Toàn bộ thị vệ Minh Trạch cung cơ bản đều bị 'tên điên' này dọa lui. Tạ Viễn Thần cứ gân cổ lên gào như thế hồi lâu, mới triệu hoán được thị vệ tới.

Trương Khiêm nhìn dáng vẻ Cao Tấn điên cuồng c.h.é.m người, sợ tới mức lại gần Tạ Viễn Thần cũng không dám, nói gì tới cứu người.

Tạ Viễn Thần thầm mắng một câu tôn tử, sau đó chân như có gió chạy vèo về hướng Trương Khiêm.

Cao Tấn đã nói sớm Tạ Viễn Thần và Tạ Khuynh là cha con ruột mà. Mạch não hai người không khác gì nhau. Lúc diễn kịch luôn theo thói quen tìm một tấm ván gỗ cho mình. Mà Trương Khiêm hết sức may mắn, hai lần đều được chọn.

Bất quá, Tạ Khuynh tìm Trương Khiêm làm ván gỗ để Cao Tấn đ.â.m nàng đúng góc độ, không trúng vào chỗ yếu hại. Còn Tạ Viễn Thần tìm Trương Khiêm làm bia đỡ đạn để Cao Tấn c.h.é.m Trương Khiêm mấy cái cho kiếm dính m.á.u thêm phần chân thật.

"Aaa! Bệ hạ tha mạng, Bệ hạ tha mạng a! Thần, là thần, đừng chém, ngài đừng chém!"

Trương Khiêm bị Tạ Viễn Thần lôi ra đỡ, căn bản không thể tránh. Cái lão rùa đen Tạ Viễn Thần này thật sự coi hắn như tấm khiên hàng thật giá thật. Bệ hạ điên cuồng sức lực mười phần bổ kiếm tới, ông ta đã tránh rồi còn đem Trương Khiêm ra đỡ. Chỉ trong giây lát Trương Khiêm đã bị c.h.é.m bảy tám nhát, m.á.u chảy ồ ạt.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu