Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 233: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Tấn sắc mặt ngưng trọng:

"Ta hỏi ngươi, trên người còn chỗ nào khác khó chịu hay không?"

Giọng điệu này dọa Tạ Khuynh nhảy dựng, vội vàng lắc đầu:

"Không, không có."

Câu trả lời này của Tạ Khuynh, Cao Tấn giống như không tin tưởng lắm, kéo Tạ Khuynh đi vào nội điện. Sau khi đi vào, Cao Tấn vươn tay muốn kéo y phục Tạ Khuynh, bị nàng ngăn lại, hỏi:

"Bệ hạ làm gì vậy?"

Cao Tấn sắc mặt bất thiện, khẽ quát:

"Ngậm miệng."

Tạ Khuynh đành phải ngậm miệng lại, mặc cho Cao Tấn cởi y phục nhuộm đỏ m.á.u của nàng ra.

Trước sau trên dưới xác nhận vài vòng, Cao Tấn chỉ vào vết bầm tím trên tay Tạ Khuynh, hỏi:

"Đây là cái gì? Không có cảm giác gì sao?"

Tạ Khuynh nhìn thoáng qua vết bầm lớn cỡ đồng xu, là lúc đánh nhau không cẩn thận bị va vào.

[ đây mà cũng tính là vết thương? ]

[ cẩu tử ngươi đùa ta hả? ]

Cao Tấn tức giận chỉ chỉ vào trán nàng, bước chân vội vàng đi ra ngoài điện lấy kim sang được vào, cường thế buộc Tạ Khuynh ngồi xuống cho hắn thoa thuốc.

Tạ Khuynh nhìn bộ dạng thoa thuốc nghiêm túc của hắn, có chút không được tự nhiên.

Cảm giác không được tự nhiên này, được nàng xem là: Tổn thương quá nhỏ, bôi thuốc mất mặt.
TruyenLau
Mê Truyện Dịch

Dược cao lạnh buốt thoa lên vết thương, Cao Tấn sợ nàng đau, nhẹ nhàng thổi thổi, khuôn mặt nghiêm túc gần trong gang tấc, Tạ Khuynh phát hiện mình thế mà lại không dám nhìn nhiều.

Hai người ở trong trướng làm không ít sự tình thân mật, chưa bao giờ khiến Tạ Khuynh có cảm giác không dám nhìn thẳng, trong lòng phảng phất như có thứ gì chặn lại, nàng âm thầm hít sâu một hơi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Rốt cuộc chỉ là một vết bầm nhỏ, rất nhanh đã bôi thuốc xong.

Tạ Khuynh thay xiêm y, Cao Tấn đứng ở cửa sổ nội điện, khoanh tay nhìn gì đó ở bên ngoài, Tạ Khuynh đi tới bên cạnh hắn, lặng lẽ quay đầu nhìn hắn một cái.

Cao Tấn không hề nhúc nhích, vẫn đứng yên tại chỗ không nói câu nào, cuối cùng vẫn là Tạ Khuynh nhịn không được hỏi:

"Bệ hạ, sao ngài không hỏi thiếp?"
TruyenLau
Cao Tấn thở dài một tiếng:

"Hỏi cái gì?"

[ hỏi tình huống bị tập kích, hỏi chiêu thức của những người kia, hỏi vì sao thân thủ của ta lại tốt như vậy,... ]

[ nhiều vấn đề để hỏi như vậy mà không hỏi, đứng ở đây ngẩn ngơ làm gì? ]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Những thích khách kia rất kỳ quái, chỉ là những cung nhân phổ thông, chẳng qua bọn họ cũng giống như tiểu thiếp của Thác Bạt Xiển, bị thứ gì đó không chế, hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn, lúc đó ta mới xuống tay gϊếŧ họ."

Cao Tấn không hỏi, nhưng có một số việc Tạ Khuynh vẫn muốn nói cho hắn biết:

"Thật ra thị vệ có bắt sống một tên, nhưng thiếp vừa mới hỏi hắn một câu, hắn đã cắn lưỡi tự sát. Trên người phóng ra một con rết giống như nữ thích khách lần trước."

Tạ Khuynh đem những gì mình biết nói hết cho Cao Tấn.

"Hai lần ám sát đều nhằm vào ngươi, không biết trong cung trộn lẫn bao nhiêu thích khách."

Những điều vừa nãy Tạ Khuynh nói, trên đường đến Ngưng Huy cung Cao Tấn đã biết. Bên Thuần Mã tư đã phong tỏa toàn diện, nên bắt hay không nên bắt đều đã vào thiên lao chờ thẩm vấn.

Thích khách trà trộn vào cung đã không phải lần đầu. Lúc Cao Tấn mới đăng cơ, chưa chấn chỉnh trong ngoài, cũng nhiều lần gặp thích khách. Nhưng mục tiêu của thích khách đều là Cao Tấn, hắn tập mãi thành quen, cũng không thèm để ý. Nhưng hai lần ám sát quỷ dị này đều nhắm vào Tạ Khuynh, làm Cao Tấn không thể không lo lắng.

Tạ Khuynh ngược lại chẳng sao cả:

"Nếu đã nhằm vào ta, vậy lần sau ta tranh thủ bắt sống một tên."

Cao Tấn nhìn nàng, tức giận chất vấn:

"Ngươi còn muốn có lần sau? Chán sống hả?"

Lửa giận này của Cao Tấn bừng lên khiến Tạ Khuynh không thể hiểu được, nàng âm thầm bĩu môi:

[ quát tháo với ta làm gì? ]

[ chuyện xui rủi chắc ta muốn. ]

Cao Tấn thở dài, xoay người Tạ Khuynh lại để nàng mặt đối mặt với mình, nói:

"Tình thế trong cung bất ổn, người ở phía sau bày ra màn ám sát này còn chưa tìm được. Kẻ đó có thể ám sát hai lần, thì liền có thể ám sát lần thứ ba, thứ tư. Nàng có thể trốn được bao nhiêu lần?"

Tạ Khuynh không nắm được ý tứ Cao Tấn, hỏi:

"Cho nên?"

Cao Tấn vươn tay ôm nàng vào ngực, nói:

"Nàng hồi Tướng quân phủ ở một thời gian ngắn đi."

Tạ Khuynh cảm thấy rất ngoài ý muốn:

"Hồi phủ Tướng quân? Cũng có khác gì đâu?"

Cao Tấn nói:

"Nàng lặng lẽ về, hết thảy trong cung đều như thường lệ. Huống hồ hai lần ám sát này đều không phải cố ý, thích khách không oán không thù với nàng, là bị kẻ khác khống chế. Hiện tại không rõ trong cung còn bao nhiêu người bị khống chế, nàng ở lại trong cung nguy hiểm trùng trùng."

Tạ Khuynh hỏi: "Vậy thích khách kia sẽ không đến phủ Tướng quân hành thích sao?"

Cao Tấn lắc đầu:

"Kẻ khống chế thích khách hẳn là người có thể thường xuyên ra vào cung cấm, chưa hẳn có thể thần không biết quỷ không hay vào phủ Tướng quân. Vì lẽ đó, cũng không có cách nào khống chế người trong phủ Tướng quân ám sát nàng."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu