Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 267: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Sự tình Cao Tấn tại Minh Trạch cung triệu kiến một tiểu thái giám rất nhanh đã truyền tới cung Thái hậu.

Từ lúc Cao Tấn thần trí mơ hồ, 'cái thùng sắt' Minh Trạch cung đã chia năm nè bảy mảng, có chút gió thổi cỏ lay đều có người đến bẩm báo.

"Tiểu thái giám?" Thái hậu có chút kinh ngạc: "Nơi nào?"

Người báo tin kia hồi bẩm:

"Nghe nói là người của Ngự Thiện phòng, bất quá cũng có người nói là của Ngưng Huy cung."

Thái hậu nghe mà hồ đồ:

Mê Truyện Dịch

"Đến cùng là nơi nào?"

"Hắn là tiểu thái giám của Ngưng Huy cung, không biết sao bị Ngự Thiện phòng đẩy ra đưa ngự thiện tới Minh Trạch cung." người báo tin nói.

Thái hậu hồ nghi:

"Hắn đưa, Bệ hạ liền dùng?"

"Dùng!" Người báo tin nói thêm:

"Bệ hạ không chỉ dùng cơm, còn gọi nước nóng tắm rửa. Đồng thời chỉ đích danh tiểu thái giám kia vào hầu hạ."

Thái hậu đứng dậy dạo bước, cau mày, vì thực sự không thể hiểu rõ biến số này từ đâu tới.

"Không có nguyên nhân gì sao?" Thái hậu nghĩ thế nào cũng thấy không đúng.

Từ khi Cao Tấn nổi điên đ.â.m c.h.ế.t Tạ Nhiễm, Tạ Viễn Thần đại náo cung đình, cường thế mang t.h.i t.h.ể Tạ Nhiễm đi, Thái hậu vẫn luôn chờ đợi, bà chờ Cao Tấn càng điên, chờ Tạ Viễn Thần trở mặt với Cao Tấn, chờ...

Mấy ngày gần đây bà phái cung nữ thái giám đưa cơm đi thăm dò Cao Tấn đều trực tiếp bị gϊếŧ, không chút khoan nhượng. Theo lý thuyết, hiện tại Cao Tấn sẽ tuyệt đối không tin tưởng bất cứ người nào trong cung mới đúng. Sao lại nhìn mỗi tiểu thái giám kia với con mắt khác chứ?

"Thái hậu, nô tài nghe Lý Tổng quản nói, mới đầu Bệ hạ cũng muốn gϊếŧ tiểu thái giám kia, bất quá sau đó tiểu thái giám kia linh cơ khẽ động, nhắc tới Quý phi nương nương ra cứu mạng, không ngờ đánh bậy đánh bạ thế mà Bệ hạ thật sự tha cho."

Thái hậu nghe vậy, phản ứng cũng y như Lý Tổng quản, bừng tỉnh đại ngộ:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Đúng rồi! Ai gia đã nói phải có nguyên nhân mà. Quý phi... Hừ, không ngờ tới Bệ hạ của chúng ta thế mà thật sự động chân tình, đáng tiếc a."

Động chân tình thì thế nào? Người cũng đã bị hắn tự tay gϊếŧ chết, có hối hận thì Tạ Nhiễm cũng không sống lại được. Mà quan hệ của hắn cùng Tạ Viễn Thần cũng vì chuyện này mà triệt để vỡ tan.

"Người đâu!"

Thái hậu gọi lớn một tiếng, nội thị lập tức vào điện chờ phân phó. TruyenLau

"Nhanh chóng phái người xuất cung đem chuyện này báo cho Thẩm Thái sư."

Thái giám lĩnh mệnh: "Vâng."

Thái hậu lại nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau

"Lại phái người truyền lời tới Trữ Tú cung, nói với Thẩm tiểu thư Bệ hạ đã thanh tỉnh, nàng có thể đi thăm."

"Vâng. Nô tài lập tức đi truyền lời."

Sau khi thái giám kia rời đi, Thái hậu cho thám tử Minh Trạch cung về tiếp tục nhìn chằm chằm, vừa có gió thổi cỏ lay liền bẩm báo với bà.

Người đã lui ra, Thái hậu nhìn Phòng ma ma hầu hạ bên cạnh thở dài một tiếng. Phòng ma ma quan tâm hỏi:

"Thái hậu sao vậy?"

Phòng ma ma đỡ Thái hậu đứng dậy khỏi Phượng tọa. Thái hậu muốn đi dạo trong hoa viên, Phòng ma ma hầu hạ tả hữu.

Trong hoa viên, Thái hậu nhìn cả vườn ngát hương thơm, hỏi Phòng ma ma:

"Bên Hằng vương có tin tức gì không?"

Phòng ma ma trả lời:

"Nương nương, hôm qua Quốc công phủ truyền đến tin tức nói quân đội của Hằng vương ước chừng nửa tháng nữa là có thể tập kết ngoài Đại Hưng phủ."

Mặt Thái hậu đầy ưu sầu: "Nhất định phải thế sao?"

Phòng ma ma khó hiểu: "Thái hậu cảm thấy không nên như thế?"

Thái hậu nghẹn lời.

Cũng không phải bà cảm thấy không nên, ngược lại, cái giang sơn này ai họ Cao làm hoàng đế cũng được, bà đều làm Thái hậu.

Chỉ là lúc này Tín quốc công phủ lựa chọn đứng cùng phe với Hằng vương, Thẩm Thiên Phong, nếu bà không ủng hộ, vậy chẳng lẽ phải bồi cả phủ Tín Quốc công vào?

Bà chỉ lo lắng sự tình sẽ không thuận lợi như tưởng tượng của bọn họ, cũng thật sợ hãi.

Bởi vì bà không biết Thẩm Thiên Phong đã giở trò gì với Cao Tấn, khiến một thiếu niên cường hãn khôn khéo đang êm đẹp liền thần trí không rõ. Tiện đà nghĩ đến hắn có thể xuống tay với Cao Tấn, có phải cũng có thể hạ thủ với người khác hay không.

Dưới đủ loại lo lắng như vậy, Phan thị không thể không khuất phục. Nếu không bà đã an ổn làm Thái hậu nhiều năm như thế, sao lại phải theo nhóm người này mưu triều soán vị?

Tuy Cao Tấn không đến mức nói gì nghe nấy với bà, nhưng cũng chu đáo tôn trọng. Đổi người khác làm Hoàng đế liệu có được vậy không?

Những điều này đè nặng trong lòng mãi, Phan thị mới không khỏi cảm khái, bây giờ đã đ.â.m lao thì phải theo lao.

**

Còn Tạ Khuynh bị Cao Tấn gọi vào phòng tắm mịt mờ sương mù hầu hạ, nàng tưởng là hầu hạ thay quần áo gì đó. Không ngờ tới tên Cao Tấn này ***** lên não, thế mà lại muốn nàng thay hắn thoát y, chà lưng, mát xa đủ kiểu.

"Còn thất thần làm gì?"

Sau khi Cao Tấn cho mọi người lui hết, ở trong bể tắm chờ giây lát, thấy Tạ Khuynh còn chưa tiến đến, cao giọng kêu:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu