Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 195: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Tỉnh rượu chưa?" Cao Tấn hỏi.

Tạ Khuynh gật đầu như giã tỏi: "Tỉnh rồi tỉnh rồi."

Nói xong Tạ Khuynh liền cúi đầu trốn tránh, thấy Cao Tấn không nói gì, nhịn không được lặng lẽ giương mắt nhìn hắn. Chỉ thấy Cao Tấn cười như có như không, hai con ngươi đen nhánh làm Tạ Khuynh chột dạ.

[ biểu cảm này của cẩu tử giống như là có cố sự ]

[ là cố sự liên quan tới ta sao? ]

Tạ Khuynh căng da đầu nhỏ giọng hỏi:

"Bệ hạ sao lại nhìn thần thiếp như thế? Là đêm qua thần thiếp say rượu nói sai lời gì sao?"

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn nhíu mày:

"Quý phi đúng là có nói vài lời."

Tạ Khuynh lập tức khẩn trương tiến tới trước mặt hắn: "Thần thiếp.... Nói cái gì?"

Cao Tấn trầm mặc một trận, sau đó muốn nói lại thôi. Website TruyenLau.com

Tạ Khuynh thấy bộ dạng này của hắn, tâm đã lạnh một nửa, khẽ *****, sắc mặt ngưng trọng:

"Mặc kệ đêm qua thần thiếp đã nói gì, đó cũng là lời say, không thể coi là thật, Bệ hạ tuyệt đối đừng chấp nhặt với thần thiếp."

Mặt Cao Tấn lộ vẻ khó hiểu:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Lời say không thể xem là thật sao?"

Tạ Khuynh quả quyết lắc đầu:

"Đương nhiên không thể!!!"

Cao Tấn phản bác:

"Nhưng thế nhân đều nói 'say rượu nói lời thật' không phải sao?" TruyenLau

Tạ Khuynh liên tục xua tay:

"Không không không, Bệ hạ hiểu nhầm rồi, người nói câu 'say rượu nói lời thật' rõ ràng là chưa say bao giờ, không chính xác, không thể tin."

Cao Tấn tiếc nuối thở dài:

"Vậy thật là đáng tiếc. Tối hôm qua Quý phi ôm trẫm kể tâm sự, liên tục tán dương trẫm ngọc thụ lâm phong, là mỹ nam tử hiếm thấy trong đời nàng, còn nói Tạ gia sẽ vĩnh viễn trung thành với trẫm, Quý phi cũng sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh trẫm,.... Thì ra những thứ này, đều là giả sao?"

Tạ Khuynh chỉ cảm thấy sét bổ ầm ầm trên đầu mình không ngừng.

[ ta có thể nói những lời này? ]

[ xem ra loại kỹ năng vuốt m.ô.n.g ngựa này đã triệt để ngấm vào xương m.á.u ta rồi, trở thành một phần không thể thiếu trong tính cách của ta ]

[ bằng không ta uống say, làm sao có thể nói mấy lời nhảm nhí này? ]

[ thoạt nhìn cẩu tử không giống nói dối, hắn thật sự tin á? ]

[ nếu tin....thì cho tin luôn ]

[ có tiện nghi mà không chiếm là đồ ngu ]

Tạ Khuynh quyết đoán bẻ ngoặc câu chuyện:

"Những lời này mỗi câu mỗi chữ thần thiếp đều nhớ, lúc nói chưa say, đương nhiên không thể tính là lời say "

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cao Tấn vui vẻ nói: "Vậy là thật?"

"Không thể giả được." Tạ Khuynh gật đầu.

Mặt Cao Tấn giãn ra:

"Vậy nàng nói lại lần nữa với trẫm đi, một chữ cũng không được nói sai, nói đúng thì trẫm tin đây không phải lời say."

Tạ Khuynh âm thầm trợn mắt.

[ thật là phiền phức ]

[ cẩu tử thật sự cho rằng hắn vừa nói ra ta không thể thuật lại à? ]

[ trí nhớ của lão tử tốt lắm đó ]

"Bệ hạ ngọc thụ lâm phong, là mỹ nam tử hiếm thấy trong đời thần thiếp, Tạ gia suốt đời làm thần tử, vĩnh viễn trung thành với Bệ hạ." Tạ Khuynh nhẹ nhàng thuật lại.

Cao Tấn thấy nàng ngưng lại, không khỏi thúc giục:

"Còn một câu nữa đâu?"

Tạ Khuynh hồi tưởng, câu cuối cùng có chút nói không nên lời.

"Nàng quên? Cần trẫm nhắc nhở không?" Cao Tấn hỏi.

Tạ Khuynh vội vàng lắc đầu biểu thị không cần, lương tri làm nàng không dám ngẩng mặt lên, nhanh chóng nói ra:

"Vĩnh viễn không rời khỏi Bệ hạ..."

Vừa dứt lời, Tạ Khuynh liền bị Cao Tấn ôm chặt vào ngực.

Tạ Khuynh giật mình, cằm gác lên vai Cao Tấn, cảm nhận Cao Tấn ôm nàng dùng sức bao nhiêu, siết cho lưng nàng đau nhức, thanh âm của hắn cơ hồ là dán lên lỗ tai của Tạ Khuynh mà nói:

"Đây là chính miệng nàng nói, nếu dám lừa trẫm, thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền* trẫm cũng tìm được nàng đòi lại cả gốc lẫn lời."

Tạ Khuynh nhịn không được né tránh ánh mắt, nhìn đông nhìn tây, chính là không dám đáp lời.

Cao Tấn phác giác được tâm tư nàng, tiếp tục thúc giục:

"Có nghe thấy không?"

"A? À." Tạ Khuynh đột nhiên cứng họng.

Cao Tấn buông nàng ra, nhìn thẳng vào mắt nàng:

"A cái gì mà a? Nhìn trẫm mà trả lời. Có nghe thấy lời trẫm nói không? Nếu sau này trẫm phát hiện nàng không thực hiện lời hứa, trẫm tuyệt đối không bỏ qua cho nàng."

Ước chừng là thần sắc Cao Tấn quá mức nghiêm túc làm sợ Tạ Khuynh rồi. Dưới uy áp của hắn, nàng vội vàng gật đầu:

"Nghe, nghe thấy."

Đạt được câu trả lời, nụ cười trên mặt Cao Tấn lại xuất hiện, lần nữa ôm Tạ Khuynh vào ngực, nhưng lần này ôn nhu hơn nhiều.

Tạ Khuynh luôn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.

Mấy ngày sau đó, loại cảm giác này càng nghiêm trọng hơn.

Chỉ cần Cao Tấn rảnh liền tới Ngưng Huy cung bồi Tạ Khuynh, theo nàng câu cá, theo nàng đọc sách, còn để Ngự Thiện phòng đưa nàng thật nhiều đồ ăn ngon.

Không ngừng lại ở đó, miễn có Cao Tấn bên cạnh, Tạ Khuynh giơ tay, liền có ly nước đặt vào; ho khan một cái, sau lưng liền có một đôi bàn tay nóng hầm hập nhuận khí cho nàng; câu cá mệt mỏi, chống eo một cái, hai chân liền rời mặt đất, được người nào đó bồng lên....



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu