Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 366: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Không thích hợp đâu."

Tạ Khuynh im lặng nhìn hắn chằm chằm, Cao Tấn gật gật đầu:

"Được rồi. Ta chỉ muốn hỏi ngươi một chút, ngươi cảm thấy sau khi hồi kinh, ta nên an trí tiểu tử Cao Nguyệt kia thế nào?"

Tạ Khuynh nói:

"Không phải ngươi nói ngươi tự có suy tính sao?"

"A... Đúng! Ta đã nói thế, nhưng đây không phải là để hắn an tâm sao. Trên thực tế vẫn còn tồn tại nhiều vấn đề chưa được giải quyết. Hay là vào doanh trướng chúng ta thương lượng thật kỹ càng." Cao Tấn có ý đồ muốn vào doanh trướng.

Tạ Khuynh không nhường đường:

"Ta và ngươi có cái gì để thương lượng?"

Cao Tấn nói:

"Không phải ngươi rất quan tâm tiểu tử kia sao? Nếu ngươi mở miệng thay hắn nói tốt vài câu, ngược lại trẫm có thể cân nhắc đưa hắn tới..."

Tạ Khuynh trực tiếp đưa tay cắt ngang câu sau:

"Không cần. Ta và hắn không thân cũng chẳng quen, ngươi muốn lạnh nhạt hắn ta không có ý kiến."

Nói xong, Tạ Khuynh dứt khoát quay người vào trướng, lạnh lẽo vô tình thả mành cửa xuống trước mặt Cao Tấn, ngăn cách hắn ở bên ngoài.

Cao Tấn: ...

Ngượng ngùng quay người rời đi, ai ngờ vừa quay người liền trùng hợp gặp Mạnh Phó soái vừa đi ngang qua. Ánh mắt tò mò của Mạnh Phó soái chuyển đổi qua lại giữa Cao Tấn và doanh trướng của Tạ Khuynh, tựa hồ như đang suy đoán quan hệ của hai người.

Cao Tấn vội ho một tiếng, giả vờ như mình không hề xấu hổ, bắt chuyện chào hỏi vài câu với Mạnh Phó soái rồi lủi vào doanh trướng của mình ở sát vách.

Lại không biết dáng vẻ càng che càng lộ này còn khiến Mạnh Phó soái nghi ngờ hơn.

**

Sau mấy ngày xuất phát cùng đại quân, thương binh... Chủ yếu là Tạ Khuynh đã bình phục một chút, liền ngồi lên xe ngựa Mạnh Phó soái đã chuẩn bị sẵn từ trước dẫn đầu hồi doanh địa biên quan.

Một đường mệt mỏi phong trần, rốt cuộc sau bốn ngày cũng đến đại doanh Võ Uy quân ở biên quan. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tạ Khuynh đến chỗ lão Trương sớm đã về trước mấy ngày lấy tay nải, rồi trở lại tiểu viện của mình, vẩy nước quét nhà trong trong ngoài ngoài một phen, ở trong sân nghỉ ngơi thuận tiện nghĩ xem lát nữa đi đâu ăn trực, TL Kỳ và Tô Biệt Hạc tới.

Trong tay hai người mang theo bốn vò rượu có dán nhãn Vong Ưu tửu quán, đặt lên bàn đá trong viện.

"Giao tình nhiều năm như vậy, thật là có chút không nỡ." TL Kỳ nói.

Tạ Khuynh nhìn mấy vò rượu, hỏi:
TruyenLau
"Khi nào xuất phát?"

TL Kỳ đã sớm nói muốn về Nam Cương, chỉ là trước đó bị lão Trương ngăn cản, mời hắn cùng đi Bắc Liêu mang chất tử về, chẳng ai ngờ đi Bắc Liêu lại gặp một trận đấu sinh tử.

Sau khi trở về, lão Trương quả thực tạ ơn trời TL Kỳ không xảy ra chuyện gì, bằng không lão có bồi cái mạng vào cũng không chuộc hết tội.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Khuynh gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"A, ngày mai đi à. Cũng quá vội rồi, hay là đêm nay làm tiệc rượu chia tay..."

TL Kỳ nói:

"Đừng a. Loại trường hợp đó ta không chịu được. Sơn thủy hữu tương phùng, chẳng lẽ cả đời này chúng ta không thể gặp lại sao?"

Tạ Khuynh bật cười:

"Cũng được. Chờ các ngươi hồi Nam Cương an trí xong mọi việc, có nhớ chúng ta liền phái người tới mời."

TL Kỳ gật đầu:

Mê Truyện Dịch

"Vậy tốt quá, đến lúc đó ngươi phải nể mặt."

"Sao lại không, ngươi chuẩn bị đầy đủ thịt rượu, ta có trèo đèo lội suối cũng sẽ chạy tới." Tạ Khuynh cười đáp.

TL Kỳ nhìn tiểu viện của nàng một vòng, hỏi:

"Ngươi... Thật sự không cân nhắc đi Nam Cương với ta?"

Tạ Khuynh dứt khoát lắc đầu:

"Ta không đi."

TL Kỳ như nghĩ đến điều gì, cúi đầu bất đắc dĩ nói:

"Cũng đúng. Ngươi muốn đi cũng là đi kinh thành."

Tạ Khuynh vẫn lắc đầu như cũ:

"Kinh thành ta cũng không đi."

TL Kỳ ngẩn người:

"Ngươi không đi, hắn cho phép sao?"

Từ 'hắn' này đương nhiên là chỉ Cao Tấn. Trước khi đi Bắc Liêu, TL Kỳ còn có chút chờ mong với Tạ Khuynh, nhưng sau khi đi rồi, trái tim của TL Kỳ triệt để nguội lạnh.

Ánh mắt Cao Tấn nhìn Tạ Khuynh, đồ đần cũng biết đã *****. Mà Tạ Khuynh đối với Cao Tấn, dù miệng nàng không thừa nhận, nhưng hành động bảo vệ Cao Tấn khắp nơi của nàng lại thành thật hơn miệng nàng nhiều.

Vì lẽ đó, theo TL Kỳ, Tạ Khuynh trở lại kinh thành chỉ là vấn đề thời gian.

"Mặc kệ hắn có cho phép hay không, ta không đi, hắn có thể kề d.a.o lên cổ ép ta đi sao?" Tạ Khuynh mỉm cười nói.

Ai biết vừa dứt câu, liền nghe ngoài phòng truyền tới thanh âm:

"Kề d.a.o lên cổ ngươi thì ngươi sẽ đi với ta sao?"

Ba người trong viện nhìn lại, liền thấy Cao Tấn tay cầm thịt cá rau quả, không phù hợp với khí chất từ ngoài cửa đi vào.

TL Kỳ cùng Tô Biệt Hạc nhìn thức ăn trong tay Cao Tấn, rồi hai mặt nhìn nhau, không hiểu sao Cao Tấn vốn là một Hoàng đế bình thường, tới chỗ Tạ Khuynh lại đột nhiên thay đổi phong cách.

Kỳ quái thì kỳ quái, hai người vội vàng lui sang một bên hành lễ, Cao Tấn làm động tác đỡ dậy:

"Đều là huynh đệ, không cần đa lễ."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu