Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 253: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Tấn cũng không có ở phía sau long án.

"Nương nương, mời sang bên này." Cung nhân dẫn đường mang Tạ Khuynh đi về hướng tẩm điện phía sau Minh Trạch cung.

Tạ Khuynh không nhịn được hỏi:

"Cái canh giờ này, Bệ hạ còn nghỉ ngơi sao?"

Cung nhân dẫn đường chỉ mỉm cười, không nói chuyện.

Sau khi đi đến chỗ cách tẩm điện mười bước, cung nhân dẫn đường kia dừng lại:

"Mời nương nương."

Nói xong, cung nhân kia không chờ nổi bỏ chạy như thỏ, giống như phía trước là đầm rồng hang hổ, hắn không dám tới gần.

Rốt cuộc Cao Tấn đã biến thành bộ dạng gì? Lòng Tạ Khuynh buồn bực.

Mang theo nghi hoặc, Tạ Khuynh không chút do dự đi vào tẩm điện.

Đẩy cửa chính, tối tăm trong điện đối lập mãnh liệt với ánh nắng bên ngoài. Tạ Khuynh nheo mắt lại, thích ứng trong chốc lát mới vào trong.

Nhìn một vòng xung quanh không thấy thân ảnh Cao Tấn, Tạ Khuynh tiếp tục đi vào, vừa đi vừa gọi:

"Bệ hạ, ngài ở đâu?"

Chuyện gì xảy ra? Người đâu?

Lòng Tạ Khuynh thầm nghĩ. Website TruyenLau.com

Vừa mới ngoái đầu liền nhìn thấy một bóng người tóc tai bù xù xuất hiện, chỉ mặc trung y, chính là Cao Tấn. Nhưng thần sắc lạnh lùng trống rỗng của hắn làm Tạ Khuynh lạ lẫm chưa từng có.

Mới mấy ngày không gặp, sao hắn lại trở thành thế này?

Hắn còn nhận ra mình không?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tạ Khuynh chậm rãi tiến lên hành lễ:

"Thần thiếp tham kiến Bệ hạ."

Cao Tấn phảng phất như không nghe thấy.

Tạ Khuynh tự đứng dậy, tới gần Cao Tấn:
Website TruyenLau.com
"Bệ hạ, là ta. Ngài sao rồi?"

Nói xong, Tạ Khuynh duỗi tay về phía Cao Tấn, muốn chạm vào gương mặt hắn. Ai ngờ tay Tạ Khuynh vừa chạm vào mặt Cao Tấn, hắn liền giống như người máy bật công tắc, không nói lời nào trực tiếp động thủ.

Cũng may Tạ Khuynh có phòng bị, nhón chân linh hoạt lùi về sau.

"Bệ hạ!" Tạ Khuynh kinh hô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng mà tiếng gọi của nàng cũng không làm Cao Tấn dừng lại. Hai người giao thủ trong điện, mới đầu Tạ Khuynh còn nương tay, nhưng sau đó phát hiện Cao Tấn hạ sát chiêu, lập tức dốc toàn lực đối phó.

Trong lúc giao thủ, Tạ Khuynh thấy sau tai Cao Tấn có đồ vật gì đó màu bạc phản quang, mạo hiểm lại gần nhìn thoáng qua, phát hiện thứ đó hình như là ngân châm.

Huyệt đạo sau tai hắn bị ngân châm phong bế?

Là người khác, hay tự hắn làm?

Đầu óc Tạ Khuynh nhanh chóng hoạt động, cuối cùng đoán là Cao Tấn tự mình phong bế.

Bởi vì phương pháp khống chế của Thẩm Thiên Phong là tiếng chuông. Có lẽ Cao Tấn muốn tự cứu mình nên phong bế huyệt đạo sau tai, như vậy hắn có thể không nghe thấy tiếng chuông khống chế lòng người?

Nhưng đây chỉ là suy đoán của Tạ Khuynh, không cách nào nghiệm chứng.

Nàng cùng Cao Tấn truy đuổi trong tẩm điện. Võ công Tạ Khuynh không tệ lắm, nhưng vẫn không phải đối thủ của một Cao Tấn phát cuồng, dần dần có xu thế bị thua.

Mà tựa hồ Cao Tấn cũng cảm thấy đánh như thế quá phiền phức, hắn dứt khoát rút từ kệ binh khí trong tẩm điện một trường kiếm lóng lánh ngân quang, c.h.é.m về phía Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh thấy hắn động kiếm, cảm giác đây là cơ hội trời cho. Một cước đá bay mũi kiếm, Tạ Khuynh lách mình chạy khỏi tẩm điện, vừa chạy vừa hô:

"Cứu mạng a! Cứu mạng a!"

Nàng nhanh chóng chạy tới tiền điện, đụng bay mấy cung nhân có ý đồ ngăn cản, trực tiếp chạy khỏi Minh Trạch cung, chạy vào tầm mắt đám thị vệ.

Trương Khiêm vẫn luôn chờ bên ngoài, thấy Tạ Khuynh chạy tới, phản ứng đầu tiên không phải là tiến tới hỏi thăm, mà là nhìn về hướng đại điện. Tạ Khuynh không cho hắn cơ hội tránh né, lập tức bổ nhào tới trước mặt hắn, bắt lấy ống tay áo hắn hô to:

"Trương Thống lĩnh cứu ta! Bệ hạ, Bệ hạ điên rồi! Hắn muốn gϊếŧ ta!"

Như là xác thực lời nói của Tạ Khuynh, Cao Tấn tóc tai bù xù, mặt mũi xơ xác tiêu điều cầm kiếm đuổi theo. Lưỡi kiếm có máu, có thể thấy trước khi truy sát Tạ Khuynh, ở trong điện đã c.h.é.m trúng.

Tạ Khuynh thấy thế vội vàng trốn sau lưng Trương Khiêm. Lấy Trương Khiêm làm tấm khiên, tránh né c.h.é.m gϊếŧ của Cao Tấn.

Mà Trương Khiêm bị nàng nắm khổ không thể tả, hét lên:

"Quý phi nương nương bình tĩnh một chút."

Tạ Khuynh vừa lấy hắn làm khiên vừa hô to:

"Làm sao ta bình tĩnh được! Bệ hạ muốn gϊếŧ ta! Mau ngăn cản!"

Trương Khiêm cũng muốn ngăn, nhưng hắn phải rút kiếm ra mới có cái mà ngăn.

Hắn muốn dùng sức hất Tạ Khuynh ra, lại phát hiện mình hất kiểu gì cũng không nổi. Khí lực của vị Quý phi này thế mà thật lớn. Trương Khiêm bị nàng kéo sang trái rồi sang phải, làm người ta căn bản không nắm được quy luật.

Ngay lúc hắn sắp bị ép thay Quý phi ngăn cản truy sát, Bệ hạ đột nhiên đ.â.m tới một kiếm, cọ qua bên eo Trương Khiêm. Hắn chỉ nghe sau lưng "A!!!" một tiếng, bàn tay nắm lấy hắn cuối cùng cũng buông lỏng.

Hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy vẻ mặt Tạ Khuynh khiếp sợ che bụng, một lượng m.á.u lớn chảy ra giữa ngón tay nàng, nhuộm đỏ một mảng quần áo lớn.

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh che vết thương lui về sau hai bước, rốt cuộc chống đỡ không nỗi, ngã xuống đất.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu