Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 314: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Không làm căng không được a.

Mặc dù tình huống bây giờ đã rất rõ.

Cao Tấn trông thấy Tạ Nhiễm cũng không kinh ngạc, hắn đã biết chuyện Tạ Nhiễm không chết.

Biết Tạ Nhiễm không chết, vậy khẳng định biết chuyện lão Tạ lừa hắn.

Biết lão Tạ lừa hắn, với cái đầu óc kia không khó để hắn nghĩ ra mục đích của lão Tạ...

Rất rõ ràng, Cao Tấn đã biết gì đó. Nhưng đến cùng hắn biết được bao nhiêu, Tạ Khuynh không nắm chắc. Trước khi làm rõ, nàng không thể thừa nhậm quá sớm. Vạn nhất thừa nhận luôn những chuyện Cao Tấn vốn không biết, vậy không phải tự tìm phiền phức sao.

Nhưng mà nghĩ ý của nàng rất nhanh đã bị Cao Tấn nhìn thấu. Không đợi nàng nói xong hai chữ 'quen biết', Cao Tấn đã nói vào tai nàng một câu:

"Nghĩ kỹ rồi hãy nói, ta có rất nhiều biện pháp chứng minh quan hệ giữa hai ta."

Tạ Khuynh âm thầm cười lạnh:

[ chứng minh? ]

[ ngươi chứng minh kiểu gì? ]

[ ta lấy danh nghĩa Tạ Nhiễm vào cung, đã học diễn vai Tạ Nhiễm. ]

[ ta ở trong cung diễn suốt hai năm chẳng ai nhìn ra có vấn đề. ]

[ chẳng lẽ chỉ bằng một câu của ngươi, liền có thể làm người ta tin tưởng Quý phi trong cung kia là ta? ] TruyenLau

Cao Tấn rất thưởng thức tính cách lạc quan này của Tạ Khuynh. Dứt khoát cường thế ôm chầm lấy vai nàng lần nữa, cơ hồ dán lên tai nàng nói mấy câu chỉ có những người từng giao lưu trên giường mới hiểu.

Dù mặt Tạ Khuynh có dày đến mấy cũng không đỡ được loại đề tài này. Cổ, tai, mặt, đều không kìm chế được mà đỏ rực lên.
TruyenLau
"Muốn ta lặp lại trước mặt mọi người không?" Cao Tấn hỏi.

Tạ Khuynh hít sâu một hơi, quyết đoán cự tuyệt: "Không cần."

"Được." Cao Tấn vui sướng đáp: "Nghe nàng." Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tạ Khuynh lấy tay đỡ trán, bất lực hỏi: "Vậy bây giờ ngươi muốn thế nào?"

Thật không ngờ thân phận Tạ Khuynh cứ như vậy mà bại lộ. Xem ra tuyến phòng thủ của lão Tạ ở kinh thành đã bị phá. Nhưng sao lão gia hỏa kia không viết thư báo cho nàng một tiếng?

Phàm là có thông báo, hiện tại Tạ Khuynh cũng sẽ không lúng túng thế này.

"Phòng của nàng ở đâu?" Cao Tấn hỏi.

Toàn thân từ trên xuống dưới của hắn đều viết đầy ưu việt người thắng, có thể đề ra yêu cầu với Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh cơ hồ cắn nát hàm răng, cuối cùng vô dục vô cầu thủ thế 'Xin mời' với Cao Tấn, dùng hành động thực tế bày tỏ sự thỏa hiệp.

Cao Tấn vui vẻ đi theo sau, dưới ánh mắt chăm chú tò mò của đám người vây xem, cùng Tạ Khuynh đi về hướng khuê phòng hậu viện.

[ còn tưởng lật thuyền trong mương, ai ngờ là lật tàu chở dầu trong sóng to gió lớn. ]

[ tại sao có thể như vậy? ]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mê Truyện Dịch

[ đến cùng là bại lộ lúc nào? ]

Tạ Khuynh mở cửa phòng, lui sang một bên cho Cao Tấn vào trước.

Cao Tấn hoàn toàn không biết hai chữ 'Khách khí' viết thế nào, so với chủ nhân là Tạ Khuynh còn có phong thái chủ nhân hơn, đi vào phòng.

Tạ Khuynh đứng ngoài cửa hít sâu một hơi, giống như đang động viên bản thân và chuẩn bị tâm lý. Cao Tấn cũng không thúc giục nàng, trực tiếp ngồi lên giường Tạ Khuynh, kiên nhẫn chờ đợi.

Lấy dũng khí vào phòng, Tạ Khuynh trở tay đóng cửa lại.

Phòng vốn đã nhỏ, đóng cửa một cái, càng nhỏ hơn.

Giương mắt cùng Cao Tấn nhìn nhau, Tạ Khuynh chột dạ tránh đi. Nàng đứng phía sau cửa co quắp cúi đầu nghịch tay áo, muốn chờ Cao Tấn mở miệng hỏi.

Nhưng mà nàng đợi hồi lâu cũng không đợi được Cao Tấn mở miệng. Tạ Khuynh khó hiểu ngẩng đầu nhìn, phát hiện Cao Tấn vậy mà trực tiếp nằm xuống.

[ chậc, người này sao lại thế hả? ]

[ không phải muốn hưng sư vấn tội sao? ]

[ trực tiếp nằm xuống ngủ là có ý tứ gì? ]

Tạ Khuynh tới gần nhìn hắn, Cao Tấn thế mà thật sự nhắm mắt lại, bộ dạng như buồn ngủ đến không chịu được nữa.

"Ngươi đừng ngủ a." Tạ Khuynh bước lên bàn đạp chân, có ý đồ lay tỉnh hắn.

Nhưng nàng luôn cảm thây thân phận mình giờ đã thay đổi, không thể tùy tiện động thủ động cước với Cao Tấn. Muốn lay mà không dám lay. Nhưng nàng không lay, Cao Tấn lại giống như đã ngủ thiếp đi không nhúc nhích.

Cuối cùng không còn cách nào, nàng chỉ có thể kéo vạt áo hắn:

"Không phải ngươi có việc muốn hỏi ta sao?"

Cao Tấn vùi mặt vào chăn của Tạ Khuynh, dùng giọng buồn ngủ đáp:

"Ai nói ta có việc muốn hỏi?"

Tạ Khuynh kinh ngạc:

"Nếu không có việc muốn hỏi, ngươi tới phòng ta làm gì?"

Cao Tấn buồn bực:

"Trong miệng nàng không có câu nào là thật. Hỏi chả khác không không hỏi. Dù sao những thứ nên biết ta cũng biết hết rồi. Nàng chớ quấy rầy, ta ngủ một lát."

Tạ Khuynh thật sự cạn lời, cái gì mà trong miệng nàng không có câu nào là thật?

Hắn không hỏi, tự Tạ Khuynh còn không dám khẳng định mình sẽ nói thật hay giả, mà hắn lại dám.

Giờ sao đây?

Ngàn dặm xa xôi chạy tới, lời gì cũng không nói, trực tiếp bò lên giường ngủ..

Càng nghĩ càng thấy không đúng, Tạ Khuynh lần nữa kéo vạt áo Cao Tấn, ý đồ kéo hắn tới đối thoại.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu