Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 370: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Lúc cưới Tạ Nhiễm ta cũng nghĩ như vậy. Thân phận Tạ Nhiễm tốt, đích nữ Tạ gia, ngoại gia là Thái Quận vương phủ, đặt bên người thì hai nhà Tạ Thái đều bị ta kiềm chế. Huống chi Tạ Nhiễm còn là tỷ muội với nàng, dung mạo nhất định có mấy phần giống nhau. Ta đã không có duyên với nàng thì để một người có chút giống nàng ở bên cạnh cũng tốt."

Tạ Khuynh nghe đến đây không khỏi giãy dụa khỏi n.g.ự.c Cao Tấn, xoay người mặt đối mặt với hắn, hồ nghi nhìn hắn chằm chằm, giống như muốn từ ánh mắt phân biệt xem hắn nói thật hay giả.

[ ngươi nói như vậy thật mơ hồ. ]

[ sao nghe như Tạ Nhiễm là thế thân của ta vậy? ]

Cao Tấn không ngần ngại gật đầu:

"Chính là thế."

Tạ Khuynh khiếp sợ:

"Không phải chứ, ngươi nói dối cũng nói cho đáng tin một chút được không? Ta gặp ngươi hồi nào? Dựa vào cái gì mà ngươi nhớ mãi không quên? Ngươi muốn ở lại cũng không thể nói hưu nói vượn được."

Lần gặp gỡ giữa Cao Tấn và Tạ Khuynh, tính tới tính lui cũng chỉ có một lần lúc còn bé.

Lần đầu tiên gặp nhau trong đầm lầy, qua một đêm, ngày thứ hai hồi quân doanh. Khoảng thời gian một ngày một đêm đó, Tạ Khuynh cũng không thể nhớ hết nàng đánh hắn bao nhiêu lần, mắng hắn bao nhiêu trận, như vậy mà hắn cũng có thể nhớ mãi không quên, Tạ Khuynh thật sự phục rồi.

"Trong mắt nàng, ta là loại người vì được ở lại mà bịa đặt lung tung sao?" Cao Tấn chất vấn.

Tạ Khuynh gật đầu, nói:

"Quan trọng là mấy thứ ngươi nói rất không đáng tin."

"Sao lại không đáng tin?" Cao Tấn hừ hừ:

"Bất quá cũng đúng, đối với loại ngươi vô tâm vô phế như nàng, cái gì cũng không đáng tin hết. Vốn dĩ muốn tâm sự chuyện cũ với nàng, mà nàng lại thế này, ta còn trò chuyện thế nào được nữa?"

Tạ Khuynh chớp chớp đôi mắt vô tội, cúi đầu nhìn thoáng qua bàn tay hắn vẫn luôn siết lưng nàng:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Dáng vẻ này của ngươi cũng đâu giống trò chuyện a. Nếu thật sự không trò chuyện nổi nữa thì ngươi đi là được."

Vẻ mặt Cao Tấn đầy bi thương:

"Nhìn đi nhìn đi, nói nàng không tim không phổi nàng còn không thừa nhận. Ta đã nói đến mức này mà nàng vẫn còn muốn ta đi?"

Đầu óc Tạ Khuynh bắt đầu mơ hồ: TruyenLau

"Ngươi nói đến mức nào? Được thôi, coi như ngươi nói thật đi, nhưng ngày mai ngươi phải hồi kinh, ta thì đánh c.h.ế.t cũng không muốn về. Ngươi lưu lại một đêm có ý nghĩa gì?"

Đôi mắt Cao Tấn xoay chuyển, nói:

"Có ý nghĩa!"

"Cái gì?"
Website TruyenLau.com
"Với ta có ý nghĩa rất lớn."

"Ý nghĩa gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ta không nỡ bỏ nàng, muốn trước khi đi được ôm nàng một cái."

"..."

"Lại nói, nếu ở lại hay không cũng không có gì khác biệt, vậy giữ ta lại đối với nàng chẳng phải cũng y như nhau sao? Vì cái gì ta nhất định phải đi?"

"..."

Tạ Khuynh bị dắt đi lòng vòng, suy nghĩ những lời Cao Tấn nói, hình như cũng không có gì xấu.

Kết quả là.

Sau nửa canh giờ, Tạ Khuynh rửa mặt xong ngồi trên mép giường --- trong phòng của Tạ Nhiễm. Bởi vì phòng của nàng ngày đó nhịn không được động thủ với Cao Tấn, đã bị hai người liên thủ hủy đi, giường cũng sập rồi.

Tạ Khuynh ngồi nghiêm chỉnh bên giường, giống như tân nương ngồi trong hỉ phòng đợi tân lang, một phần chờ mong, hai phần khẩn trương, bảy phần hối hận.

[ sao ta lại đồng ý chứ? ]

[ không phải nói hảo tụ hảo tán, từ đây đường ai nấy đi, không bao giờ gặp lại sao? ]

[ nói nói một lát lại mắc mưu hắn. ]

[ giờ thì hay rồi, lúc đầu định ngày mai chia tay, đêm nay còn hẹn nhau b.ắ.n pháo, có phải ta quá thoáng rồi không? ]

[ hiện tại đổi ý còn kịp sao? ]

[ nhưng hắn cũng đi rửa mặt rồi, thay quần áo cởi giày rồi, giờ đuổi người thì hình như quá làm kiêu. ]

[ ai nha, thật là gây nghiệp chướng a. ]

Mê Truyện Dịch

[ chuyện gì vậy trời! ]

Trong lòng Tạ Khuynh líu lo không ngừng, vừa hối hận vừa ảo não, mà tất cả thanh âm đều im bặt sau khi nhìn thấy Cao Tấn.

Thân trên của Cao Tấn *****, ***** mặc qυầи ɭóŧ, trên cổ vắt một cái khăn mặt khô mát, tóc đã lau qua nhưng vẫn ướt sũng.

Không biết vì sao, lúc này Tạ Khuynh lại không dám nhìn thẳng Cao Tấn, rõ ràng trong cung đã làm phu thê hai năm, sao chỉ đổi hoàn cảnh, nàng lại cảm thấy như đang yêu đương vụиɠ ŧяộʍ vậy?

Trong gian phòng chỉ thắp một ngọn nến, ánh sáng kém hơn trong cung không biết bao nhiêu, cảnh vật xung quanh cũng khác nhau như trời với đất, Tạ Khuynh phát hiện tối nay nàng còn khẩn trương hơn lần đầu tiên vào cung thị tẩm.

Sau khi Cao Tấn bước vào, quay người đóng cửa phòng lại, đi tới trước mặt Tạ Khuynh, lấy cái khăn vắt trên cổ xuống vòng qua sau cổ nàng, cúi xuống hôn hai cái lên đôi môi mềm.

Lòng Tạ Khuynh nổi trống, đưa tay chặn giữa hai người, lắp bắp nói một lý do không giống lý do:

"Cái đó... Uống, uống nước đã."

Cao Tấn hỏi: "Nàng khát sao?"

Tạ Khuynh liên tục gật đầu.

Cao Tấn đi tới bên bàn, rót chén nước tự đưa đến bên miệng Tạ Khuynh, Tạ Khuynh muốn tự uống hắn cũng không cho, phải uống ngay trên tay hắn. Cao Tấn lấn tới, muốn đẩy ngã nàng, Tạ Khuynh lại nhịn không được hô lên:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu