Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 441: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

May mắn là sau khi Bệ hạ đăng cơ, Lễ bộ đã chuẩn bị đại điển phong Hậu từ trước. Dù sao Hoàng đế cũng nhất định phải lập Hậu, sớm muộn gì mà chẳng phải làm, cứ làm trước để sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.

Không thể không nói đám quan viên của Lễ bộ đã tiên đoán rất tốt, với kiểu hạ chiếu thư như đòi mạng của Bệ hạ, họ thế mà thật sự dùng hai tháng ngắn ngủi chuẩn bị đại điển phong Hậu xong xuôi hết thảy.

May mắn cái nữa là hậu cung của Bệ hạ rỗng tuếch, trước đó còn có mấy phi tử, bây giờ đuổi, thỉnh, phạt, gì gì đủ kiểu làm mấy nương nương ra cung hết, dư ra đại lượng cung tỳ, vừa hay bị Lễ bộ mượn dùng.

Nghe nói, đợi sau đại điển phong Hậu, Bệ hạ sẽ hạ một đạo thánh chỉ, thay đổi tuổi tác xuất cung cho cung nữ. Từ hai mươi lăm đổi thành hai mươi mốt, đến lúc đó chắc chắn sẽ tạo thành một cơn sóng lớn rời cung.

Tóm lại vị Hoàng đế Bệ hạ này của chúng ta vì lập Hậu mà hao hết tâm tư.

Mà dưới những biểu hiện đầy thành ý đó của Hoàng đế Bệ hạ, Hoàng hậu Tạ Khuynh cũng không thể không nguôi tâm tư cự hôn, mỗi ngày đều theo ma ma học lễ nghi, rườm rà mệt mỏi cũng cố chịu. Nhiều lắm là ban đêm đóng cửa tẩm cung, tay đ.ấ.m chân đá Hoàng đế Bệ hạ một trận...

Mê Truyện Dịch

Mười ngày trước khi thành thân, Tạ Khuynh về phủ Tướng quân ở.

Bởi vì sức khỏe không tốt nên Tướng quân phu nhân đã đi Giang Nam dưỡng bệnh, phủ Tướng quân không ai làm chủ, Lễ bộ liền an bài không ít cung nhân đến hỗ trợ bố trí phủ Tướng quân, chuẩn bị cho Hoàng hậu nương nương xuất giá.

Đương nhiên mười dặm hồng trang của Hoàng hậu nương nương cũng được Lễ bộ chuẩn bị thỏa đáng.

Giữa trưa hôm đó, Tạ Khuynh kết thúc nửa ngày học tập lễ nghi, bực bội không chịu nổi, cởϊ áσ ngoài ra cầm trên tay, lại xuống bếp tùy tiện lấy hai cái bánh, đồ ăn cũng không thèm mà đi về Thiên viện lười biếng.

Nàng đi vào Thiên viện, phát hiện có ai đó đứng dưới tàng cây, ngửa đầu nhìn lên cây hòe già cành lá tàn lụi, không nhúc nhích.

"Tạ Nhiễm?" Tạ Khuynh khẽ gọi. Website TruyenLau.com

Nữ tử đứng dưới tàng cây quay đầu lại, chính là Tạ Nhiễm.

"Trưởng tỷ không phải đang học lễ nghi ư, sao lại rảnh rỗi quay về?"

Tạ Khuynh thở dài một tiếng, không cần nói gì Tạ Nhiễm cũng hiểu. Lúc Tạ Khuynh ở trong sân học lễ nghi, Tạ Nhiễm từng lặng lẽ núp bên cạnh nhìn lén, chỉ có thể nói trưởng tỷ này của nàng, đối với lễ nghĩa quy củ dốt đặc cán mai, võ công cao bao nhiêu thì lễ nghi làm khó coi bấy nhiêu.

"Ngươi ở đây làm gì?" Tạ Khuynh hỏi.

Tạ Nhiễm nói: TruyenLau

"Ta ở trong phòng mãi cũng buồn bực, đi lòng vòng một chút thì trùng hợp tới đây, tỷ không đóng cửa nên ta liền vào nhìn thử."

"À." Tạ Khuynh ngồi xuống băng ghế đá trong đình viện, chuẩn bị ăn bánh, chợt hỏi Tạ Nhiễm:

"Ngươi ăn cơm trưa chưa?"

Tạ Nhiễm lắc đầu: "Chưa ăn."
TruyenLau
Tạ Khuynh giơ hai cái bánh trong tay lên: "Ăn bánh không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Nhiễm nhìn thoáng qua, thế mà lại không từ chối, gật đầu nói: "Ăn."

Nói xong định ngồi xuống bên cạnh Tạ Khuynh, ai ngờ vừa cúi người đã bị Tạ Khuynh ngăn cản:

"Đợi chút."

Tạ Nhiễm ngây ngẩn cả người, đầu gối vừa khuỵu xuống lại đứng thẳng lên.

Chỉ thấy Tạ Khuynh đem cái áo vừa rồi mình ngại nóng cởi ra cầm trên tay tùy tiện gấp mấy cái, đặt lên băng ghế đá, nói:

"Ngồi đi."

Tạ Nhiễm nhìn ngoại bào phượng hoàng thêu tơ vàng theo quy chế Hoàng hậu cứ như vậy bị Tạ Khuynh gấp lại cho mình làm đệm, nhất thời không biết có nên ngồi lên hay không.

Tạ Khuynh thấy nàng bất động, mới hiểu được nàng do dự cái gì, kéo tay Tạ Nhiễm ngồi xuống, nói:

"Ghế lạnh, cứ ngồi như vậy coi chừng đau bụng, cẩn thận một chút."

Giải thích xong, Tạ Khuynh đưa một cái bánh cho Tạ Nhiễm. Tạ Nhiễm nhìn ra được nàng đưa mình cái nhiều nhân hơn.

Tạ Nhiễm cắn một miếng nhỏ, nhã nhặn nhai. Tạ Khuynh nhìn nàng, hỏi:

"Hôm trước ngươi đi gặp đại nương?"

Tạ Nhiễm gật đầu: "Ừm."

"Chỗ đó... Thế nào?" Tạ Khuynh hỏi.

Tạ Nhiễm nói:

"Hoàn cảnh trong từ đường đương nhiên không bằng trong nhà, phòng ở cũ kỹ nhưng không dột, mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ."

"Mặt trời mọc thì làm?" Tạ Khuynh chưa từng tới từ đường, không biết có quang cảnh gì, còn tưởng chỉ niệm kinh này kia.

"Ừm. Đằng sau từ đường có vài mẫu ruộng và điền trang. Lúc ta tới, nương đang học cách ươm cây con, trên người toàn là bùn đất, ta nhìn đến khóc mà bà ấy vẫn rất cao hứng."

Lúc Thái thị xuất phát không để Tạ Nhiễm biết, mới đầu Tạ Nhiễm còn oán trách, thân thể tốt lên một chút liền nhờ Tạ Đạc dẫn tới thăm.

Vốn tưởng rằng mẹ con gặp nhau sẽ ôm đầu khóc rống, nhưng trạng thái bình thản lạ thường cùng thái độ học tập tích cực của Thái thị làm nội tâm Tạ Nhiễm hơi rung động.

Ngày đó hai mẹ con nói rất nhiều điều trước kia chưa từng nói, từ giường sưởi nói đến bồ đoàn trong từ đường, lại từ bồ đoàn nói tới dát vàng cho tượng Phật, chỉ là không có chút hận ý nào tồn tại, dưới sự khuyên bảo của mẫu thân, Tạ Nhiễm cũng không hận.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu