Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 500: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Ánh mắt Cao Tấn lia tới vách đá vừa bị sét đánh đứt gãy lúc nãy, phát hiện nếu có thể mượn lực trên vách đá này, nói không chừng hắn có thể chạm tới gốc Khuê xà thảo kia.

Mây trên trời tụ lại càng nhiều. Cao Tấn không dám trì hoãn, tìm được biện pháp liền lập tức hành động. Thân thể hắn bay vọt lên, một tay bám vào vách đá đứt gãy vì vừa bị sét đánh nên nóng cháy như than đá. Cao Tấn chịu đựng đau đớn, eo dùng sức quăng người, giẫm lên sườn đồi phía trên.

Có tiếng ầm ầm vang lên, chân trước Cao Tấn vừa rời khỏi sườn đồi, chân sau sét đã đánh lên đó. Cao Tấn chưa tỉnh hồn, mượn lực vừa nãy nhảy lên, thuận lợi vọt đến chỗ Khuê xà thảo. Cao Tấn nhanh chóng ra tay, đưa kẹp trúc lên ngắt lấy Khuê xà thảo. Đây là công cụ Hạt lão tự chế, chuẩn bị để một ngày vào Lôi cốc lần nữa.

Kẹp trúc quắp vào Khuê xà thảo, Cao Tấn kéo một cái đồng thời nhảy xuống, kẹp trúc cũng mang gốc Khuê xà thảo kia theo. Chân vừa chạm đất Cao Tấn liền xoay người tiếp tục chạy.

Khuê xà thảo tới tay, Cao Tấn lập tức cho vào hộp gỗ tùy thân, định chạy khỏi cốc.

Một tia sét đánh xuống, Cao Tấn nhảy vọt né qua, nghĩ là có thể an ổn trong chốc lát, ai ngờ hắn vừa né tia sét bên này, bên kia lại có một tia bổ xuống. Cao Tấn né lần thứ nhất, rồi lần thứ hai thứ ba. Càng về sau tiếng sấm càng dày đặc, Cao Tấn cảm thấy như sấm sét đang vây quanh mình, trời đất rung chuyển, khói đen ngập tràn, hoàn toàn không thấy đường thoát thân.

Sau lưng hắn chợt trúng một kích, cả người hắn văng ra ngoài thật xa. Cảm giác bị sét đánh này Cao Tấn từng trải nghiệm, chính là sau lần đó hắn bắt đầu nghe được thanh âm trong lòng Tạ Khuynh...

Cao Tấn nằm trên đất, toàn thân run lên không thể kiềm chế được. Cơ thể hắn như bốc cháy, lục phủ ngũ tạng đều đang quặn thắt. Cao Tấn nghĩ đến cái chết, trong đầu toàn là hình bóng Tạ Khuynh, từng kỷ niệm giữa hai người lóe lên trước mắt, hắn dần mất đi ý thức.

Tạ Khuynh cảm thấy trong lúc mê man mình đã lăn qua chảo dầu, toàn thân ngoài giòn trong mềm, tưởng rằng đại nạn đến, Diêm Vương gia đòi mạng.

Thật ra nàng thấy cũng chẳng sao cả, chỉ tiếc vì chưa nhìn mặt Cao Tấn lần cuối thôi.

Nhưng mà đó là chuyện nhỏ, nàng sẽ đứng trên cầu Nại Hà chờ hắn, sẽ luôn chờ hắn.

"Tạ Khuynh---"

Ai đang gọi nàng? Tạ Khuynh nghĩ thầm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Tạ Khuynh---"

Thật sự có người đang gọi nàng!

Tạ Khuynh muốn mở mắt ra xem là ai, nhưng mí mắt nặng trĩu, toàn thân như bị trói chặt không thể động đậy.

"Tạ Khuynh---"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thanh âm này... Là Cao Tấn!

Trái tim Tạ Khuynh rung động mãnh liệt, nàng cố gắng giãy giụa, cố gắng gồng mình lên mở to mắt. Nàng muốn nhìn thấy Cao Tấn lần cuối trước khi chết, dù chỉ là thoáng qua. Nếu có thể nói với hắn một câu 'Tạm biệt', Tạ Khuynh có c.h.ế.t cũng nhắm mắt.

Ôm hy vọng như thế, Tạ Khuynh dồn hết sức lực bò ra khỏi chảo dầu kia.

Trong khoảnh khắc nàng bò ra được, đau đớn trên thân thể hoàn toàn biến mất, thay vào đó là gió nhẹ phất phơ, một mảnh sáng trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TruyenLau.com
Rốt cuộc không còn thống khổ nữa.

Nàng đã siêu thoát rồi sao? Tạ Khuynh nghĩ thầm.

Mê Truyện Dịch

"Tạ Khuynh--- nàng nghe thấy lời ta nói không? Mở mắt ra, nhìn ta."

Thanh âm của Cao Tấn lại vang lên bên tai, Tạ Khuynh thầm nói chuyện với hắn như thói quen:

Đừng gọi nữa, ta nghe rồi. Chỉ là mệt quá không mở mắt nổi.

Nhưng tiếng gọi dồn dập đầy lo lắng của Cao Tấn vẫn không chịu ngừng:

"Tạ Khuynh, đừng ngủ! Mở to mắt nhìn ta!"

Cao Tấn, ta mệt mỏi, ta không muốn mở mắt.

Tạ Khuynh lại nói một câu, nhưng ngữ điệu của Cao Tấn vẫn y như cũ. Nàng không còn cách nào khác chỉ có thể mở mắt ra. Đập vào mắt là khuôn mặt mang theo vết thương của Cao Tấn.

Sao trên mặt lại bị thương?

Tạ Khuynh vẫn dùng tiếng lòng nói chuyện với Cao Tấn như trước, nghĩ là hắn sẽ đối thoại với mình, trả lời mình, nhưng Cao Tấn thờ ơ, chỉ trao cho Tạ Khuynh một nụ cười ngạc nhiên.

Tạ Khuynh đưa tay lên xoa mặt Cao Tấn, phát hiện tay chân đã có chút sức lực, không hề yếu ớt nặng nề như lúc nãy nữa.

Nàng khẽ vuốt mặt Cao Tấn, khàn giọng hỏi:

"Sao ngươi, không trả lời, ta?"

Cao Tấn không hiểu, cầm tay Tạ Khuynh ghé vào giường hỏi:

"Trả lời cái gì?"

Tạ Khuynh chớp chớp mắt, trong lòng lại thầm nói hai câu với hắn, nhưng biểu cảm của Cao Tấn lại không có chút thay đổi nào, Tạ Khuynh hỏi:

"Ngươi nghe thấy, ta nói gì không?"

Giờ Cao Tấn mới hiểu được, Tạ Khuynh đang hỏi hắn vì sao không đáp lời câu nàng nói trong lòng. Hắn cẩn thận lắng nghe. Từ khi ra khỏi Lôi cốc, hình như hắn không nghe thấy bất cứ thanh âm gì trong lòng Tạ Khuynh nữa.

Trước đó hắn còn cho rằng Tạ Khuynh quá mức suy yếu. Nhưng hiện tại xem ra, kỹ năng hắn có được nhờ sét đánh đã bị sét đánh thu lại rồi.

Cao Tấn cầm tay Tạ Khuynh nói:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu