Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 362: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Sau khi đến quân doanh, Mạnh Phó soái đã sớm an bài xe ngựa, để họ sớm hồi biên quan, chỉ là trong sứ đoàn có vài người trẻ tuổi bị thương quá nặng, cùng với hai hầu cận của Cao Nguyệt, thương thế như vậy thật sự không thích hợp gấp rút lên đường.

Vừa vặn Cao Tấn cũng muốn cho Tạ Khuynh nghỉ ngơi thêm mấy ngày, tuy nói là xe ngựa đặc chế lại thêm tầng đệm nhung dày, nhưng lúc hành tẩu cũng khó tránh khỏi xóc nảy, Tạ Khuynh lại là người không biết yêu quý thân thể. Cao Tấn sợ nàng vì gấp rút lên đường, có khó chịu cũng không lên tiếng, tương lai để lại cái di chứng gì đó khó trị tận gốc.

Thế là Cao Tấn quyết định ở cùng với đại quân, chờ thương binh dưỡng tốt lên một chút.

Tạ Khuynh đề nghị Cao Tấn đi cùng với nhóm người gấp rút lên đường kia, nàng lưu lại biên quan cùng đại quân, thuận tiện chiếu cố những người bị thương nặng.

Nhưng mà ý kiến này vừa nói ra đã bị Cao Tấn bác bỏ.

Tính toán của Tạ Khuynh thất bại, chỉ có thể kéo Cao Tấn tới chỗ vắng người cảnh cáo.

Thiên địa xơ xác, bạo tuyết gào thét.

Đằng sau doanh trướng vắng vẻ, Tạ Khuynh nghiêm trọng cảnh cáo Cao Tấn:

"Nơi này là quân doanh, ngươi chớ có thân cận ta quá mức."

"Đừng có nhìn chằm chằm ta mãi."

"Ban đêm thì lo mà ngủ."

"Nhất là đừng có tùy tiện động tay động chân với ta..."

Tạ Khuynh liên tục nói mấy yêu cầu, Cao Tấn hai tay ôm ngực, dù bận vẫn ung dung nhìn nàng, chỉ là không đáp tiếng nào. Tạ Khuynh nhịn không được ngó một vòng xung quanh, đem nước tuyết tan trên mặt lau đi, thúc giục hỏi:

"Có nghe thấy không?"

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn vẫn trầm mặc, duỗi tay phủi một tảng bông tuyết lớn rơi trên đầu nàng. Tạ Khuynh chộp lấy tay hắn, tức giận nói: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Móe, ngươi có nghe hay không? Quân doanh bí mật khó giữ, ai cũng quen biết ta, nếu truyền ra cái tin đồn gì, sau này ta làm người thế nào?"

Dù trong lòng Cao Tấn chẳng thèm quan tâm người ta đồn gì về họ, thậm chí còn ước mọi người nhìn ra quan hệ giữa cả hai, người biết càng nhiều, Tạ Khuynh càng không thể trốn tránh.

Nhưng chung quy hắn vẫn không đành lòng để người ta nói xấu sau lưng Tạ Khuynh, cố mà đáp lời:

"Nghe mà. Ngươi dông dài xong chưa? Tuyết lớn như vậy, muốn bị đông lạnh hả?" Đọc truyện tại TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh hít hít mũi, thở ra một ngụm khói trắng, chà xát hai bàn tay. Cao Tấn bọc hai tay nàng vào bàn tay mình, vừa hà hơi vừa xoa bóp, môi thỉnh thoảng còn chạm lên tay Tạ Khuynh. Lòng nàng nhịn không được:

[ con hàng này thật sự nghe lọt lỗ tai? ]

[ không được, phải nói thêm cho chắc. ] TruyenLau.com

"Ta không phải đang... Ưʍ."

Tạ Khuynh nói một nửa đã bị người đối diện kéo vào n.g.ự.c ôm hôn, ai kia dùng hành động thực tế để trả lời vấn đề của nàng. Tạ Khuynh giận dữ, đang muốn đẩy hắn ra hắn đã sảng khoái buông trước, tốc độ này làm Tạ Khuynh muốn đánh hắn cũng đánh hụt.

Cao Tấn còn chưa thõa mãn ***** ***** môi, dương dương đắc ý nhân mô cẩu dạng đi vào.

Khiến Tạ Khuynh chỉ có thể nuốt cục tức xuống, lấy mu bàn tay lau miệng xem như sự quật cường cuối cùng.

Tạ Khuynh lau miệng, hùng hùng hổ hổ đi về doanh trướng của mình. Nghĩ đến việc muốn về doanh trướng của mình thì phải đi ngang doanh trướng của Cao Tấn, tâm tình của Tạ Khuynh lại khó chịu.

Lúc đi ngang Hỏa Đầu doanh*, Tạ Khuynh nghe thấy một tràng thanh âm mắng chửi. Trong quân doanh toàn là những nam nhân huyết khí phương cương, va chạm mâu thuẫn là khó tránh, không có gì hiếm lạ, Tạ Khuynh không muốn quản, cho đến khi nghe một giọng nói quen thuộc, nàng mới đi qua.

Cao Nguyệt tới phòng bếp lấy một thùng nước nóng, chuẩn bị về doanh trướng, không ngờ gió tuyết quá lớn cản trở tầm nhìn, chân hắn vấp phải một cục đá té ngã, thùng nước nóng đổ ra đất, vừa vặn đập vào một rổ củ cải Hỏa Đầu doanh vừa rửa xong, làm củ cải rơi đầy đất.

"Thật xin lỗi thật xin lỗi. Ta giúp các ngươi nhặt lên." Cao Nguyệt vô cùng hối hận tay chân mình vụng về.

Hắn ngồi xổm trên đất nhặt một lát, đầu bếp đi ra nhìn thấy, tức giận đem rổ củ cải đập xuống đất lần nữa.

"Ngươi làm cái gì vậy? Đi đường không có mắt à? Đây là đồ ăn giữa trưa phải cho vào nồi nấu, ngươi làm dính đầy bùn đất rồi, làm sao mà nấu, làm sao mà ăn?"

Đầu bếp là một hán tử cao lớn vạm vỡ *****, thoạt nhìn gấp đôi Cao Nguyệt. Cao Nguyệt biết mình sai, chỉ có thể cúi đầu nhận lỗi:

"Ta, ta nhặt lên rửa lại lần nữa. Xin lỗi."

Đầu bếp không tha:

"Chỉ nói xin lỗi thì được cái gì! Ta thấy ngươi rõ ràng là xin đánh!"

Bên cạnh có người nhỏ giọng nói với đầu bếp thân phận của Cao Nguyệt, ai ngờ chưa nghe thì thôi, nghe rồi đầu bếp giận càng dữ hơn:

"Con mẹ ngươi! Thì ra chúng ta ngàn dặm xuất phát, chịu khổ cực mấy ngày liền chạy tới cái nơi chó má gió tuyết không ngớt, chim không thèm ị này đều là vì cái thứ đồ chơi ngươi đây! Ôi chao đúng là mẹ nó xúi quẩy! Thằng cha ma quỷ kia của ngươi đã bị Bệ hạ xử lý rồi, còn tiểu điện hạ... Phi, cái rắm cũng không bằng! Ngươi... Ai da! Ai đánh ta?"



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu