Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 198: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Tạ tướng quân, không biết lúc này Khuynh huynh.... A, Khuynh tiểu thư có cùng ngài hồi kinh?"

Ánh mắt Tạ Viễn Thần khẽ động, phòng bị nhìn Thác Bạt Diên:

"Lục hoàng tử sao lại hỏi cái này?"

Thác Bạt Diên cười nói:

"Tha thứ tại hạ đường đột, chỉ là Tướng quân biết đó, tại hạ và Khuynh tiểu thư là chỗ quen biết cũ. Nhiều năm không thấy, trong lòng nhớ mong, muốn hỏi một câu tình hình gần đây thôi, tựa hồ cũng là lẽ thường, ngài nói đúng không?"

Hắn vừa nói ra, Tạ Viễn Thần còn chưa lên tiếng, TL Kỳ bên cạnh liền xù lông:

"Đúng cái gì mà đúng? Ai là chỗ quen biết cũ với ngươi? Mong Lục hoàng tử ăn nói cẩn thận. Chớ nên bại hoại thanh danh trong sạch của tiểu thư nhà ta."

Thác Bạt Diên bị TL Kỳ nói thế cũng không tức giận, trên mặt vẫn hòa hòa khí khí như cũ, cười nói:

Mê Truyện Dịch

"Tô huynh đệ nói lời ấy sai rồi. Tại hạ chỉ là quan tâm bằng hữu, thuận miệng hỏi một câu vậy thôi. Hơn nữa, người tại hạ hỏi là Tạ tướng quân, làm sao tới phiên Tô huynh đệ trả lời."

TL Kỳ bị hỏi đến á khẩu, ở đây lại không giống như biên quan có thể tùy thời động thủ, cục tức nghẹn trong n.g.ự.c lên không được xuống không xong.

Tạ Viễn Thần bất đắc dĩ trả lời:

"Tạ Khuynh không có hồi kinh, Lục hoàng tử chớ hỏi nữa. Triều ta lễ pháp nghiêm ngặt, nữ tử chưa gả thanh danh trong sạch là quan trọng nhất. Những lời giống như vậy, sau này Lục hoàng tử đừng nói trước mặt người khác."

Thác Bạt Diên biết được Tạ Khuynh chưa hồi kinh, trong lòng hiểu rõ, hứng thú trò chuyện giảm đi phân nửa.

Lại bị Tạ Viễn Thần giáp mặt cảnh cáo liền gật đầu:

"Tại hạ hiểu ý Tướng quân. Nếu đã vậy tại hạ không làm phiền nữa. Chư vị, hôm nay là cơ hội hiếm có, chờ lát nữa ta lại đến kính rượu chư vị." Nguồn copy từ TruyenLau.com

Sau khi Thác Bạt Diên rời khỏi, tướng sĩ Võ Uy quân không nhịn được nói thầm:

Nhìn không ra, vị Lục hoàng tử Bắc Liêu kia lại là một kẻ tự cho là thân thiết. Hôm nay là ngày gì, hắn còn dám tới kính rượu? Bội phục bội phục.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tạ Viễn Thần cùng TL Kỳ nhìn nhau, lo lắng tên mọi rợ phương Bắc kia có phải nghe được cái gì cố ý tới thăm dò hay không.

Tân khách cung yến cũng đã tới đông đủ, ngoài điện truyền tới tiếng cổ nhạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe được âm thanh này, các đại nhân đang trò truyện trong điện hai mặt nhìn nhau, không hẹn mà cùng đứng dậy, sắp hàng chỉnh tề quỳ xuống nghênh đón.

Các cung nữ nâng chén hương lưu ly nhỏ trật tự ngay ngắn nuối đuôi nhau đi vào, thảm nhung hai bên trái phải của cửa điện được gạt mở. Website TruyenLau.com

Cao Tấn một thân lễ phục huyền đế ám kim văn xuất hiện ngoài điện Thái Hòa, không quên dừng bước trước khi vào điện, quay đầu vươn tay với nữ tử bên cạnh.

Tạ Khuynh được Cao Tấn nắm tay vào điện, tâm tình cũng không tốt lắm.

Mà cũng không có ý kiến gì với hắn.

Nói thật, mấy ngày gần đây thái độ của cẩu tử đối với nàng phải gọi là tốt. Tốt đến mức mọi người nhìn vào đều nhịn không được hoài nghi đầu óc Bệ hạ có phải là rơi mất cái gì hay không. Tốt đến mức Tạ Khuynh muốn chê trách hắn cái gì sẽ sực tỉnh lại tự mắng bản thân hỗn đản!

Mà sở dĩ hiện tại tâm tình Tạ Khuynh không tốt, chủ yếu là vì cung yến lần này có người ngoại quốc tham gia. Có thể nói hai tên hoàng tử Bắc Liêu ngu ngốc kia xuất hiện liền trực tiếp thay đổi tính chất của buổi cung yến này.

Vốn dĩ cung yến này có thể coi như gia yến, muốn ăn thế nào, uống thế nào, trò chuyện thế nào cũng đều là người nhà với nhau, người nhà thì dễ nói.

Đột nhiên tới một đám ngoại nhân, vậy hết thảy đều phải hành sự theo điều lệ nghiêm ngặt của Lễ bộ.

Ném cái gì cũng không thể ném thể thống, mất cái gì cũng không thể mất mặt.

Thế là vì không để mất thể thống triều ta, Tạ Khuynh mặc lễ phục bảy tám tầng, đầu đội ít nhất hai mươi cân hoàng kim, nào là trâm phượng nào là trâm cài tóc. Tóm lại những gì sủng phi một nước nên có, nàng đều có, những gì sủng phi một nước không có, nàng cũng có luôn.

[ mẹ nó! Cái này nặng c.h.ế.t được, không những phải đi vững còn phải cười. ]

[ Khương ma ma nói, phải cười sao cho ra dáng một nữ nhân tuyệt đại phong hoa. ]

[ mẹ nó mặt cười đến cứng đơ, phong hoa ở đâu ra! ]

[ còn cái thắt lưng này nữa, siết chặt quá rồi đó, muốn eo nhìn nhỏ một chút thì cũng đừng có quấn nhiều tầng như vậy a ]

[ hoàng tử Bắc Liêu chó c.h.ế.t ăn no rửng mỡ tới đây làm gì? ]

[ con hàng Thác Bạt Diên kia quả nhiên là bệnh thần kinh! ]

Tạ Khuynh nắm tay Cao Tấn đi tới, ngoài mặt tươi cười, trong lòng nổ tung, đem tất cả những người những việc làm nàng bực mình chửi banh xác.

Lúc đi ngang qua lão Tạ, Tạ Khuynh trừng mắt liếc ông một cái. Lão Tạ cũng không cam lòng yếu thế, đáp lại với một ánh mắt đong đầy 'thành thật một chút cho ta'.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu