Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 468: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Phù Diên Đông lại hỏi:

"Hai thứ này đều phát hiện bên cạnh t.h.i t.h.ể Ngô Thế tử. Chúng ta đã mang tới An Nhạc phường hỏi, xác định hôm qua ngài xung đột với Ngô Thế tử đã mặc bộ y phục có màu sắc chất liệu giống với miếng vải này, hôm nay tới mới dám tìm tới phủ."

Tạ Khuynh nhìn hai món đồ kia, hồi tưởng lại y phục hôm qua Cao Nguyệt mặc, mảnh vải đó rất giống. Ngọc bội thì mỗi ngày Tạ Khuynh đều thấy Cao Nguyệt cởi xuống đặt chỉnh tề một bên trước khi luyện võ. Quả thực đều là đồ của hắn.

Có hai thứ này làm bằng chứng, khó trách Đại Lý tự dám tới phủ bắt người. Nhưng chỉ bằng hai thứ này mà định tội Cao Nguyệt gϊếŧ người thì chắc chắn không thể. Tạ Khuynh đang suy nghĩ nên giải thích thế nào thì nghe bên ngoài truyền tới một tiếng:

"Bệ hạ giá lâm."

Tất cả mọi người đều giật mình, nhất là Tạ Khuynh, quả thực muốn tìm kẽ đất chui vào.

[ cmn cmn cmn, sao hắn lại tới đây? ]

[ trốn xuất cung thì cũng thôi, còn bị người ta đưa đến Đại Lý tự. ]

[ chắc là Cao Tấn tức điên lên rồi. ]

Trong lòng Tạ Khuynh vô cùng hoảng loạn. Lúc Cao Tấn đứng trong sân nghe mấy câu này, âm thầm hừ lạnh. Hắn đi vào đại đường, mọi người hành lễ quỳ lạy. Cao Tấn không vui, đi thẳng tới chỗ Tạ Khuynh, vươn tay giựt bộ râu trên mặt nàng xuống. Tạ Khuynh dẩu miệng, đau mà không dám la, còn phải nở nụ cười ngọt ngào chân chó.

Cao Tấn bất đắc dĩ thở dài, phất tay:

"Đứng lên hết đi."

Không cần phải nói, sở dĩ Cao Tấn đột nhiên xuất hiện ở Đại Lý tự, đương nhiên là vì vị Hoàng hậu nương nương thích đi loạn khắp nơi này chứ ai.

Mà nếu Bệ hạ tới thì chuyện Cao Nguyệt thật thật giả giả gϊếŧ người phải nói lại lần nữa.

Cao Tấn nghe xong tiền căn hậu quả, ánh mắt như điện phóng về phía Cao Nguyệt.

Cao Nguyệt cúi đầu im lặng. Cao Tấn nói:

"Ai có thể chứng minh hai món đồ này là do Sóc vương tự làm thất lạc ở bên cạnh t.h.i t.h.ể Ngô Thủ Chí?"

Hành lang hoàn toàn yên tĩnh. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cao Nguyệt ngây ngẩn cả người, ngẩng đầu nhìn Cao Tấn.

Chỉ có Tạ Khuynh âm thầm khen hay:

[ không sai không sai. Gậy ông đập lưng ông. ] Website TruyenLau.com

[ vừa rồi bọn hắn đòi ta chứng minh, sao ta không nghĩ tới việc bắt họ chứng minh ngược lại chứ? ]

[ Bệ hạ thật tuyệt! Yêu ngài lắm á nha! ]

Cao Nguyệt nói hắn đi khỏi An Nhạc phường thì về Sóc vương phủ, Phù Diên Đông muốn Cao Nguyệt cung cấp nhân chứng. Hiện tại Cao Tấn bảo bọn họ cung cấp nhân chứng Cao Nguyệt tự làm mất hai món này bên cạnh t.h.i t.h.ể nạn nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ha ha, chứng minh phục chứng minh, chứng lằm chứng lốn! Website TruyenLau.com

Cao Tấn lạnh lùng liếc qua Tạ Khuynh đang ỷ người khác không nghe được suy nghĩ của nàng rồi muốn nói gì thì nói, để nàng thu liễm một chút.

Quả nhiên, yêu cầu phản chứng minh của Cao Tấn làm Đại lý tự và Kinh Triệu phủ hai mặt nhìn nhau. Quả thực cách quan phủ chứng minh nghi phạm phạm tội này xưa nay chưa từng thấy.

Phù Diên Đông thở dài một hơi, trả lời:

"Thứ này có phải là do Sóc vương điện hạ làm rơi bên người Ngô Thế tử hay không, trừ Sóc vương điện hạ ra, người ngoài không có cách nào chứng minh được."

Cao Tấn nói:

"Nếu đã không thể chứng minh, vậy nói rõ là mấu chốt phá án không phải ở đây. Từ xưa tới nay, không ai dựa vào một vật mà có thể chứng minh ai gϊếŧ ai."

Phù Diên Đông không biết nên đáp thế nào, nhìn về phía lãnh đạo trực tiếp là Đại Lý tự khanh. Ông bối rối đi tới:

"Vâng, Bệ hạ, chúng thần nhất định điều tra án này bằng hướng khác."

Cao Tấn gật đầu nhẹ. Ngay lúc Tôn đại nhân âm thầm thở phào nhẹ nhõm thì Cao Tấn lại nói:

"Tôn đại nhân, Đại Lý tự khanh là quan mấy phẩm?"

Bỗng nhiên bị Hoàng đế hỏi quan giai, Tôn đại nhân vô cùng hoảng loạn, lắp ba lắp bắp trả lời:

"Hồi, bẩm Bệ hạ, tam, tam phẩm."

Cao Tấn lại hỏi La Kiệt:

"Kinh Triệu Doãn là mấy phẩm?"

La đại nhân cũng thấp thỏm đáp:

"Hồi, hồi bẩm Bệ hạ, tam, tam phẩm."

"Sóc vương là thân vương do trẫm thân phong. Nếu tính theo giai phẩm triều thần thì phải là siêu nhất phẩm. Hai người các ngươi là quan tam phẩm mà dám phái người bắt một thân vương về thẩm vấn, có biết mấy chữ 'đi quá giới hạn' viết thế nào không?"

Cao Tấn nghiêm giọng chất vấn.

Mê Truyện Dịch

Câu chất vấn này của Cao Tấn nặng ký hơn câu của Tạ Khuynh vừa nãy nhiều. Bằng chứng là hai vị đại nhân quỳ xuống đất cầu xin tha tội cả rồi.

"Các ngươi bắt Sóc vương về thẩm vấn cũng không sao, nhưng đến nàng ấy mà các ngươi cũng dám đụng tới. Trẫm muốn hỏi thử một câu, kinh thành này còn người nào các ngươi không dám bắt nữa không?"

Tôn đại nhân và La đại nhân chỉ cảm thấy oan uổng. Sóc vương thật sự là do họ bắt về thẩm vấn, nhưng vị kia... Đâu phải đâu trời ơi.

Tạ Khuynh vội ho một tiếng:

[ thôi nói sơ sơ vậy được rồi, nói nhiều nó lố lăng, nói nhiều nó ô dề. ]



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu