Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 369: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Lỗ tai Tạ Khuynh chỉ nghe được tiếng nước khi rửa chén, tiếng bát đĩa va chạm, tiếng gió, tiếng rượu, tiếng Cao Tấn nuốt rượu xuống bụng...

Có chút bực bội.

Đúng lúc này, Cao Tấn đứng dậy khỏi ngạch cửa, đi tới đứng trước mặt Tạ Khuynh đang rửa chén. Tạ Khuynh ngửa đầu nhìn hắn, đôi mắt hai người chạm nhau.

Tạ Khuynh cho là hắn muốn nói gì đó, nhưng nàng ngẩng đầu đến mỏi cả cổ, hắn vẫn im lặng. Không thể nhịn được nữa, Tạ Khuynh hỏi:

"Ngươi làm gì vậy?"

Cao Tấn hít sâu một hơi, giống như gom dũng khí, ngồi xổm xuống mặt đối mặt với Tạ Khuynh, rốt cục mở lời:

Mê Truyện Dịch

"Ta... Ngày mai phải đi."

Ánh mắt Tạ Khuynh né tránh, gật đầu nhẹ:

"À, ta biết a."

Cao Tấn nhéo cằm Tạ Khuynh, kéo mặt nàng lại đối diện với mình:

"Ta nói ngày mai phải đi. Ngươi cho chút phản ứng được không?"

Hai tay Tạ Khuynh toàn là nước, đột nhiên bị hắn nắm cằm, không tránh được, hơi táo bạo hỏi:

"Ngươi muốn phản ứng gì? Ta đã nói ta biết rồi."

Thần sắc Cao Tấn như kiểu rèn sắt không thành thép, buông Tạ Khuynh ra, không vòng vo với nàng nữa:

"Đêm nay ta lưu lại."

Tạ Khuynh ngây ngốc nhìn hắn một lát, quay đầu tiếp tục rửa chén, đáp một câu lạnh như băng: TruyenLau

"Không được."

Cao Tấn vòng sang đối diện Tạ Khuynh, ngồi xuống chất vấn:

"Vì sao không được? Ngày mai ta phải hồi kinh rồi, ngươi không theo ta về, sau này ngày tháng năm nào ngươi mới có thể gặp lại ta? Ngươi chẳng có chút không nỡ nào sao?"
Website TruyenLau.com
Tạ Khuynh vớt cái chén cuối cùng lên khỏi nước, lạnh nhạt trả lời:

"Ngươi suy nghĩ nhiều."

Nói xong Cao Tấn xua Cao Tấn tránh ra, đừng cản đường nàng đổ nước. Cao Tấn đè chậu nước lại, kiên trì nói:

"Đúng, là ta nghĩ nhiều rồi. Là ta không nỡ bỏ ngươi, nên ta muốn lưu lại."

Tạ Khuynh đoạt lấy chậu nước, mãnh liệt cự tuyệt: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Vậy cũng không được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cự tuyệt Cao Tấn xong, Tạ Khuynh bưng chậu nước đổ sang hướng khác, sau đó cấp tốc đem chén đĩa sạch đặt vào chậu rồi bưng vào bếp, nhanh gọn không một động tác thừa, vừa nhìn liền biết là đang trốn tránh Cao Tấn.

Tạ Khuynh có chút chột dạ, sợ động tác của mình chậm sẽ bị Cao Tấn nhìn ra manh mối.

Kỳ thật hai người cũng không phải nam nữ chưa lập gia đình, đã làm phu thê hai năm rồi, loại chuyện này nhiều một đêm ít một đêm cũng không có gì khác biệt. Chỉ là Tạ Khuynh không dám, nàng sợ để Cao Tấn ở lại thêm một đêm, lòng nàng vốn kiên định sẽ lung lay.

Sau này hai người sẽ không gặp nhau nữa, cần gì phải tạo thêm hồi ức, muốn quên lại phiền toái.

Tạ Khuynh lau khô từng cái bát sạch trong chậu, rồi úp lên kệ bếp.

Cao Tấn từ ngoài đi vào, Tạ Khuynh vờ như không biết, cũng không quay đầu lại, đến khi Cao Tấn đi tới sau lưng nàng, ôm lấy nàng từ phía sau.

Thân thể Tạ Khuynh cứng đờ, cũng ngừng lau chén. Nàng muốn kéo cái tay đang siết vai nàng của Cao Tấn xuống, lại còn làm Cao Tấn siết chặt hơn, đến mức Tạ Khuynh phát ra một tiếng kêu đau.

Cao Tấn vội vàng nới lỏng tay ra, hỏi:

"Làm đau nàng?"

Không biết có phải do uống rượu hay không mà thanh âm của hắn khàn khàn, Tạ Khuynh bỗng dưng mềm lòng, lắc đầu:

"Không có việc gì."

Nghe nàng nói không sao, Cao Tấn ôm chặt vai nàng lần nữa, cúi người, vùi trán vào hõm vai Tạ Khuynh, giọng buồn bã truyền tới từ phía sau:

"Ta đã sớm biết nàng là Tạ Khuynh, nhưng ta không dám nói ra. Sợ nói rồi nàng sẽ bỏ đi."

Cao Tấn đứng sau lưng Tạ Khuynh kể chuyện cũ, thanh âm nghe đặc biệt bi thương.

"Ta đoán không sai, ngay từ đầu nàng đã không có ý định ở lại trong cung. Nhưng ta vẫn ôm hy vọng."

Lòng Tạ Khuynh ngũ vị tạp trần, nói:

"Ngươi đừng nói nữa, ta và ngươi vốn không chung đường. Xem như nằm mơ đi, tỉnh giấc thì ai về chỗ nấy."

Cao Tấn phảng phất như không nghe được lời Tạ Khuynh nói, tiếp tục kể chuyện cho nàng nghe:

"Lúc đó ta soán vị căn cơ bất ổn, lại sợ phụ thân nàng tay cầm trọng binh, bất đắc dĩ mới muốn cưới đích nữ Tạ gia vào cung để kiềm chế ông. Nhưng mà ai ngờ trời xui đất khiến, người tiến cung lại là nàng. Lúc ta biết Tạ Nhiễm bên cạnh mình vậy mà lại là nàng giả trang, lòng ta miễn bàn có bao nhiêu cao hứng."

Tạ Khuynh tự giễu cười một tiếng:

"Thôi đi, là ta thì có cái gì mà cao hứng? Bị một món đồ giả lừa dối xoay quanh, ngươi hận c.h.ế.t ta mới đúng chứ."

Cao Tấn lại lắc đầu:

"Không phải, nàng không hiểu. Ta... Nhớ nàng, không phải một năm hai năm. Lúc ở Tịnh Châu đã nhớ nàng, về sau làm Hoàng đế cũng nhớ nàng, nhưng khi đó trong ngoài cung đều bất ổn, bản thân ta cũng ăn bữa nay lo bữa mai, làm sao rảnh rỗi nữ nhi tình trường."

"Khi đó ta cảm thấy kiếp này không có duyên với nàng, không hy vọng xa vời nữa. Nữ nhân có giá trị lợi dụng cũng đã lấy, nữ nhân không quan trọng cũng nuôi trong hậu cung, cho các nàng ăn sung mặc sướng, để phụ thân các nàng an tâm làm việc cho trẫm."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu