Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 427: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Tạ Khuynh, đến khi nào nàng mới biết coi trọng thân thể mình một chút?" Cao Tấn nói.

Tạ Khuynh sững sờ: "A?"

Cao Tấn nói:

"Trước đây nàng bị thương ta không biết, ta cũng không thay đổi được, nhưng từ nay về sau, thỉnh nàng tự coi trọng bản thân, nếu bị thương phải nói với ta ngay lập tức, có thể chứ?"

Tạ Khuynh cúi đầu nhìn cổ tay bị thương của mình, vết thương kia cũng chỉ là vết xước chảy máu, không đau bao nhiêu, cũng không nguy hiểm tới tính mạng. Tạ Khuynh định giải thích đôi câu, lại bị ánh mắt nghiêm túc của Cao Tấn nhìn đến mức không nói ra lời.

Cao Tấn ôm Tạ Khuynh vào lòng, bàn tay đỡ sau gáy nàng, nhẹ nhàng vỗ về, dù không nói câu nào Tạ Khuynh cũng cảm nhận được sự ôn nhu của hắn lan tràn.

Tạ Khuynh phát hiện mình bắt đầu khẩn trương, khẩn trương đến mức ngưng thở.

Khi còn bé nàng cũng từng được lão Tạ ôm, nhưng đó là lúc Tạ Khuynh bệnh, chẳng được mấy lần, ông sẽ ở bên giường chăm sóc nàng nhưng lại ít khi thân cận với nàng. Chưa từng có ai giống như Cao Tấn, dùng thân thể hoàn toàn bao trùm lấy Tạ Khuynh, cho nàng cảm giác an tâm chưa bao giờ có.

Ôn nhu như thấm đến tận xương của hắn cho Tạ Khuynh cảm nhận một cách vô cùng chân thực rằng mình được quý trọng, hắn quý trọng nàng hơn cả bản thân nàng.

Thật ra làm gì có ai không quan tâm đau đớn trên thân thể mình chứ.

Chẳng qua là hoàn cảnh sống của Tạ Khuynh không cho phép nàng quan tâm bản thân quá mức, lão Tạ phải đánh trận, không có nhiều thời gian ở bên cạnh nàng, mặc dù tìm người về chăm sóc Tạ Khuynh nhưng năm nay đổi một nhóm, sang năm đổi một nhóm. Những người kia chỉ có thể chăm sóc sinh hoạt thường ngày của Tạ Khuynh, mà không thể chăm sóc tâm lý nàng.

Phần lớn là Tạ Khuynh chủ động tiếp xúc với người khác, và tự chữa lành nỗi đau một mình.

Trong quá trình trưởng thành, cũng từng có lúc nàng đặc biệt khát vọng tình thân, từng có lúc đặc biệt ghen tỵ những hài tử khác có phụ mẫu thương yêu nuông chiều, dần dần nàng tự vũ trang, nuốt hết những cảm xúc mềm yếu vào bụng, tin rằng chỉ cần mình không quan tâm, thì không điều gì có thể tổn thương mình được.

Nhưng Tạ Khuynh thật sự không quan tâm sao?

Không phải.

Nàng muốn được quan tâm, muốn có thân nhân, muốn có bằng hữu, thoạt nhìn thì nàng mạnh mẽ, bách độc bất xâm, kỳ thật vừa yếu ớt vừa khao khát tình thương.

Tạ Khuynh không dám yêu cầu quá nhiều, không dám tới gần hạnh phúc, không dám tin có một ngày mình cũng được người ta nâng niu trong lòng bàn tay.

"Tạ Khuynh, ta là người đa nghi, khoảng thời gian mấy năm sau khi nhà ngoại tổ bị tịch thu gia sản ta sống rất khổ sở, trước khi gặp được nàng, ta không tin ai cả."

"Lúc ta phát hiện ta có thể nghe được tiếng lòng nàng, dù nàng chỉ toàn mắng ta thì ta cũng không để ý, bởi vì đó là nàng chân thật." TruyenLau.com

"Ta biết nàng bất đắc dĩ, biết nàng ủy khúc cầu toàn, nàng muốn giấu mình ở biên quan mà không tin ta thật sự yêu nàng. Nhưng Tạ Khuynh à, không ai thay thế nàng được. Ta muốn giữ nàng bên cạnh, chỉ cần mỗi ngày được nghe thanh âm nàng mắng ta thì ta cũng an tâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hốc mắt Tạ Khuynh nóng lên, nàng liều mạng chớp mắt, nói:

"Ta thấy ngươi không phải đa nghi, ngươi phạm tiện."

Cao Tấn bật cười: Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Đúng, là ta phạm tiện. Phạm tiện yêu một nữ nhân thích mắng ta."

Tạ Khuynh vươn hai tay ôm eo Cao Tấn thật chặt, nói:

"Ngươi đã thành tâm thổ lộ như vậy thì... Ta tạm thời tin ngươi." Nguồn copy từ TruyenLau.com

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn hôn một cái lên lúm đồng tiền của nàng:

"Tin ta. Sau khi thành thân nàng cứ nhét đao dưới gối đầu, nếu ta phụ nàng, nhân lúc ta ngủ nàng liền rút đao ra làm thịt ta."

Tạ Khuynh cọ cọ mặt vào n.g.ự.c Cao Tấn:

"Ta chả thèm làm thịt ngươi đâu, bị truy nã thì không hay. Mà ta sẽ trốn, trốn tới một nơi ngươi không thể tìm được."

Cao Tấn đau lòng, thì thầm bên tai Tạ Khuynh:

"Nàng không có cơ hội chạy trốn đâu."

"Hôm nay ta đã sai Lễ bộ viết thánh chỉ, trong vòng hai ngày sẽ ban xuống. Có hơi vội vàng nhưng ta không chờ được nữa, ta không muốn nàng tiếp tục ở lại đây, không muốn nhìn nàng ủy khúc cầu toàn, nàng phải có một khoảng trời to lớn của riêng mình thì mới đúng." Cao Tấn nói.

Tạ Khuynh cúi đầu nói nhỏ:

"Ta, ta sợ... Làm không tốt. Hay là, ta vẫn tiếp tục làm phi tử đi, đừng làm Hoàng hậu."

Cao Tấn nắm cằm Tạ Khuynh, hung tợn nói:

"Nàng không làm Hoàng hậu, không thay ta ngăn cản đám đại thần nhét hoa đào, là muốn nhìn ta cùng những nữ nhân khác cử án tề mi* sao?"

"Ta là con thứ, sẽ có nhiều người cảm thấy ta không xứng, đến lúc đó người khó xử sẽ là ngươi."

"Nàng có khó xử của nàng, ta có khó xử của ta. Nhưng chỉ cần chúng ta đồng tâm hiệp lực, ta tin tưởng tuyệt đối có thể vượt qua mọi khó khăn."

Tạ Khuynh đem lời nói của Cao Tấn ghim sâu vào lòng, cả đời này nàng sẽ không quên, trong gian phòng của Thiên viện u ám này, nàng từng nghe được lời tâm tình động lòng người nhất trên đời này.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu