Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 280: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Chẳng qua thuốc này có bảy bộ. Hôm nay ta ra tay lấy m.á.u của hắn một lần, còn sáu lần kia các ngươi phải tự lấy. Tóm lại sau khi lấy m.á.u phải mau chóng dẫn mái làm thuốc, hiểu không?"

Tạ Khuynh cái hiểu cái không hỏi:

"Vậy m.á.u này lấy thế nào? Có chú ý gì không?"

Lão nhân nói:

"Trình tự lấy m.á.u lúc nãy ngươi không thấy sao? Không khó, mở nắp ra, để bò cạp bò lên tay hắn là xong. Con bò cạp này có linh tính, tự nó biết lấy máu. Lúc ngươi sắc thuốc đặt nó vào bát nước, nó sẽ tự cho máu."

"A, thật thần kỳ." Tạ Khuynh âm thầm ghi nhớ trình tự, mở hộp sứ ra nhìn thoáng qua, lại bị bộ dạng con bò cạp làm giật nảy mình. Vì lúc nãy nó chỉ lớn bằng ngón út, giờ đã lớn bằng bàn tay.

"Oa, đây là hút bao nhiêu máu?" Tạ Khuynh nhịn không được hỏi.

Lão nhân trả lời:

"Ài, hạ cổ một giọt máu. Giải cổ một chậu m.á.u cũng không đủ. Giải dược ta cho Hoàng đế của ngươi là dùng m.á.u của Thẩm Thiên Phong lúc hạ cổ bị ta giấu làm dự bị, không ngờ m.á.u cũng sẽ mất đi hiệu dụng..."

Lúc này Tạ Khuynh đã hiểu đại khái, con bò cạp lúc trước nàng thấy trong thư phòng Thẩm Thiên Phong hẳn là ông ta dùng để lấy m.á.u hạ cổ Cao Tấn. Con bò cạp kia đã đ.â.m nàng một cái nên nàng cũng thành người thi cổ. Sau đó khẳng định Thẩm Thiên Phong cũng dùng con bò cạp kia để lấy máu. Cho nên đây là lý do vì sao m.á.u Thẩm Thiên Phong dùng giải cổ không tốt, Thẩm Thiên Phong cũng không phải người duy nhất thi cổ, còn có Tạ Khuynh.

Vì lẽ đó, Tạ Khuynh có thể nghe tiếng lục lạc này.

Vì lẽ đó, Cao Tấn muốn hoàn toàn giải cổ, chỉ m.á.u Thẩm Thiên Phong là không đủ, còn phải có m.á.u Tạ Khuynh.

"Còn sáu lần làm sao lấy?" Tạ Khuynh hỏi.

Lão nhân hừ mạnh:

"Ai quan tâm các ngươi lấy làm sao! Ta cũng đã nói phương pháp ra rồi, con bò cạp đỏ này cũng cho ngươi, ta lại đi lấy sáu bộ dược cho ngươi mang về, còn lại các ngươi tự xem mà xử lý."

Một khắc sau, Tạ Khuynh cầm bảy bộ dược cùng một con bò cạp đỏ nhảy qua tường, không dám trì hoãn, chạy vội về cung.
TruyenLau
Tạ Khuynh hồi cung đã là buổi trưa, qua canh giờ dùng cơm, nàng vốn còn tưởng sẽ chịu đói, không ngờ Cao Tấn đã bày một bàn đồ ăn ngồi trong điện vừa đọc sách vừa chờ nàng.

Tạ Khuynh buông tay nải trên lưng xuống, bên trong là dược của Cao Tấn:

"Bệ hạ, đây là..."

Không đợi Tạ Khuynh nói xong, Cao Tấn đã kêu nàng ngồi xuống:

"Ăn cơm trước." TruyenLau

Tạ Khuynh ngồi nhìn mấy món trên bàn, trong lòng dâng lên cảm xúc khác thường.

[ hắn đang chờ ta về ăn cơm sao? ]

[ thân phận ta bại lộ?]

[ nhưng nếu bại lộ, sao hắn còn bình tĩnh như thế? ]

Tạ Khuynh bưng bát cơm mà lòng bất ổn, Cao Tấn phảng phất như không nghe thấy, gắp hai miếng thịt chân giò đặt vào chén nàng, nói: Website TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đây là món khi còn sống nàng thích ăn nhất, ăn nhiều một chút."

Tạ Khuynh gắp miếng thịt chân giò đang muốn đưa vào miệng, đột nhiên nghe ra nghĩa khác trong câu nói vừa rồi của Cao Tấn.

[ khi còn sống? ]

Tạ Khuynh buông thịt xuống, hỏi Cao Tấn:

"Bệ hạ nói gì? Cái gì khi còn sống?"

Cao Tấn tiếp tục gắp thức ăn cho Tạ Khuynh, cũng không trả lời, nhưng lại giống như đang đắm chìm trong thế giới riêng, lại lẩm bẩm:

"Còn có món này, khi còn sống nàng cũng thích ăn."

Tạ Khuynh cắn đũa, vô thức nhìn xung quanh:

[ con hàng này điên rồi? ]

[ hắn cho rằng ta bị Tạ Nhiễm 'chiếm xác' hả? ]

Không hiểu sao Tạ Khuynh rùng mình một cái, nàng quăng cái suy nghĩ nguy hiểm này ra khỏi đầu mình, giận dữ nhai hai miếng cơm lớn, bức bách mình tỉnh táo.

Lại nhìn sang Cao Tấn, hắn hồn nhiên không hề biết những biểu hiện của nàng, chỉ mải mê đắm đuối trong thế giới ảo tưởng liên tục gắp thức ăn cho Tạ Nhiễm, ôn nhu căn dặn nàng ăn nhiều một chút.

[ điên rồi điên rồi. ]

[ con hàng này điên thật rồi. ]

[ mà cũng tốt, lúc đầu ta còn nghi hoặc sao hắn lại tín nhiệm ta như thế. ]

[ cuối cùng cũng biết nguyên nhân rồi, căn bản là coi ta thành Tạ Nhiễm. ]

[ cho nên việc quan trọng như lấy giải dược mà cũng yên tâm giao cho ta làm. ]

Mê Truyện Dịch

[ được thôi, coi như chó ngáp phải ruồi, bằng không ta còn phải vắt óc tìm cách lấy được sự tin tưởng của hắn. ]

[ làm thế thân có thể giảm đi biết bao nhiêu phiền phức, cầu còn không được. ]

[ dù sao cũng làm thế thân của chính mình. ]

Nghĩ như vậy, Tạ Khuynh liền thoải mái.

Chẳng sợ Cao Tấn dùng bộ dáng quỷ dị nhìn nàng chằm chằm với ánh mắt nhìn người khác, nàng cũng bình yên tiếp nhận.

Mà Cao Tấn lại hồn nhiên không hay biết tiếp tục chăm sóc Tạ Khuynh.

**

Dùng cơm trưa xong, Tạ Khuynh đem cuộc trò chuyện giữa mình và Nam Cương lão vu y lựa lời báo cho Cao Tấn, ém nhẹm hai chuyện Thẩm Thiên Phong bị lấy m.á.u và người thi cổ trời xui đất khiến là nàng.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu