Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 422: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"A Nhụy, vậy ta sẽ... Thử một chút?"

Sợi dây ngũ sắc đương nhiên không thể trả lời hắn, Phù Diên Đông ***** chữ 'Nhụy' trên thẻ bạc hồi lâu, mới cẩn thận cuốn sợi dây lại cất kỹ vào người.

Tạ Khuynh bước ra từ trà lâu, nghĩ đến tiền thưởng cho các cô nương thi đấu còn chưa đưa, liền đánh một vòng trở lại đem chín tờ ngân phiếu mệnh giá trăm lượng lặng lẽ giao cho Tôn Thập Nhất Nương.

Bạc này từ ngày đầu tiên sau khi thi đấu xong Tạ Khuynh đã đến chỗ Thái thị đòi, lúc đó sắc mặt Thái thị dù không tốt vẫn không từ chối hay làm khó, mà sảng khoái để quản gia viết ngân phiếu.

Đưa ngân phiếu xong, Tạ Khuynh muốn tới Sóc vương phủ xem thử, sau khi Cao Nguyệt trở về nàng còn chưa có cơ hội nói chuyện đàng hoàng với hắn lần nào.

Làm khách thì đương nhiên không thể tới tay không, Tạ Khuynh giấu ngân phiếu Cao lão bản cho trong ngực, bước vào Đa Bảo các, muốn chọn một vật trang trí gì đó có thể bày trong nhà tặng Cao Nguyệt.

Chọn nửa ngày được một đỉnh thanh ngọc, trả tiền, tiểu nhị Đa Bảo các gói lại giúp nàng, để Tạ Khuynh mang ra ngoài.

Tạ Khuynh vừa đi vừa nhìn, bỗng nhiên cảm thấy mặt đất khẽ động, linh cảm của người tập võ giúp Tạ Khuynh cảm giác được có người từ phía sau xông tới, Tạ Khuynh vô thức né sang một bên, quả nhiên tránh được cái ôm phía sau.

Người vừa chạy tới cao ít nhất chín thước, vóc dáng vạm vỡ cao hơn Tạ Khuynh nửa cái đầu, vai rộng phải gấp ba Tạ Khuynh, mặc áo bào tơ lụa phi thường hoa lệ, nhìn một cái liền biết ngay con nhà phú quý, nhưng mà dáng vẻ ngu ngơ ngốc nghếch, gặp người liền cười toe của hắn cũng khiến người ta nhìn một cái liền biết ngay không được bình thường.

Trách không được vừa rồi Tạ Khuynh cảm thấy mặt đất chấn động, nguyên lai là do hắn chạy tới mà ra.

"Hì hì hì. Lương Tử... Lương Tử."

Tên cao lớn như núi kia ngu ngơ nhìn Tạ Khuynh, vừa ***** miếng vừa mồm miệng không rõ hô hào mấy câu. Tạ Khuynh ngoái lại đằng sau nhìn xem có Lương Tử mà thằng ngốc này đang gọi hay không.

Nhưng mà sau lưng Tạ Khuynh chỉ có một người bán hàng rong đang sợ hãi trợn mắt há mồm.

Cảm thấy không phải gọi mình, Tạ Khuynh liền phủi phủi góc áo, không so đo với thằng ngốc cười không dứt miệng này, xoay người muốn đi.

"Lương Tử, đừng đi."

Ai ngờ Tạ Khuynh vừa quay lưng, thằng ngốc kia lần nữa xòe bàn tay bự như cái quạt hương bồ, chụp lấy bả vai nàng.

Cái thằng ngốc này... Muốn ăn đòn!

Mê Truyện Dịch

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Website TruyenLau.com
Bất luận kẻ nào bị đánh lén hai lần cũng không thể nhịn được, huống chi là Tạ Khuynh xưa nay tính nóng như kem, nàng cúi người xuống vụt thoát khỏi bàn tay của thằng ngốc, nâng một cước đá vào n.g.ự.c hắn.

Sức lực của Tạ Khuynh trong hàng ngũ nữ nhân là cực lớn, lực sát thương đến từ quyền cước của nàng đã được nhiều người công nhận là rất mạnh. Nhưng thằng ngốc này bị nàng đạp một chân thế mà không ngã xuống như những người từng bị đánh khác, ngược lại không đau không ngứa bắt lây chân Tạ Khuynh, xoay một cái cả chân cả người nàng đều văng ra xa.

Nếu Tạ Khuynh không biết võ công, bị quăng đi bằng một lực lớn như thế, đ.â.m vào vách tường xung quanh không c.h.ế.t cũng tàn phế. Website TruyenLau.com

Sau khi bị quăng Tạ Khuynh nhanh chóng ổn định thân thể, thuận thế nương theo lực đạo kia xoay tròn hơn bảy trăm độ tiếp đất, nhưng dư lực quá lớn, Tạ Khuynh phải lui về sau mấy bước mới đứng vững.

"Lương Tử, Lương Tử."

Thằng ngốc kia thấy Tạ Khuynh đứng vững lại bắt đầu tấn công tiếp. Tạ Khuynh không biết vì sao thằng ngốc này lại bám lấy mình, thấy hắn mạnh như vậy không dám lại gần công kích nữa. Nhưng thằng ngốc kia không buông tha, liên tiếp đánh về phía Tạ Khuynh, mồm còn không ngừng hô cái gì 'Lương Tử' 'Lương Tử'.

Tạ Khuynh vừa tránh vừa hỏi: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Ngươi là ai?"

Thằng ngốc nghe hiểu, mồm miệng không rõ đáp một câu:

"Ta, bảo bảo. Lương Tử, ôm một cái."

Tạ Khuynh tiếp tục né tránh, không nhịn được hỏi lớn với mấy người xung quanh:

"Đây là ngốc tử nhà ai? Nhanh chóng dẫn hắn về, nếu không ta sẽ thật sự động thủ!"

Nhưng mà bá tánh vây xem chỉ châu đầu ghé tai, tên to con này là ai cũng không biết, chớ nói chi là nhà người nào.

Tạ Khuynh mượn lực nhảy lên nóc nhà, thằng ngốc kia đuổi theo dưới đất, Tạ Khuynh nhảy qua, thằng ngốc kia lại trực tiếp đụng vào tường nhà người ta. Tạ Khuynh xém chút té xuống vì tường sụp, thật vất vả tóm lấy mái hiên, vung người sang bên khác.

Tạ Khuynh giơ cao cái hộp quà chứa đỉnh thanh ngọc mới mua, mắng:

"Ta lặp lại lần nữa. Ngốc tử nhà ai nếu còn không dẫn về, ta sẽ đánh thật!"

Ngốc tử kia không quan tâm, trực tiếp đụng ngã lăn mấy quầy hàng, giơ bàn tay lên chụp lấy mắt cá chân Tạ Khuynh. Tạ Khuynh đem đỉnh thanh ngọc đập về phía hắn, lực đạo mạnh mẽ rốt cục ngăn cản được một chút thế tiến công của hắn. Chỉ thấy tên ngốc kia che đầu gào lên mấy tiếng, sau đó dường như bạo nộ đuổi theo Tạ Khuynh. Tạ Khuynh nhảy lên đầu tường hắn sẽ đụng sập tường, trên phố không ít người bị liên lụy, Tạ Khuynh lại sợ trong nhà có người, không dám đứng trên tường nữa, chỉ có thể cùng thằng ngốc kia truy đuổi trên phố.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu