Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 423: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tên tiểu tử ngốc kia tuy ăn mặc cồng kềnh nhưng khí lực lớn, tốc độ nhanh, quét ngang một con phố với sát thương to lớn, làm không ít tiếng bá tánh oán than dậy đất.

Tạ Khuynh bị hắn đuổi theo chật vật chạy trốn, liên tục hô hào 'Cho qua', 'Tránh ra' với người đi đường. Lúc đang buồn rầu không biết phải làm gì, Tạ Khuynh liền nghe thấy tiếng vó ngựa lẹt xẹt truyền đến, mấy sợi dây thừng đồng thời quăng tới tròng lên người thằng ngốc, những người mặc quân trang trên ngựa cùng nhau dùng sức, rốt cục dùng lực lượng cả người cả ngựa cũng cản được bước chân thằng ngốc kia.

Thấy hắn bị khống chế Tạ Khuynh mới thở phào một hơi, đứng tại chỗ chống đầu gối thở mạnh.

Đã rất nhiều năm rồi Tạ Khuynh không bị người ta rượt thảm như vậy.

"Ngươi không sao chứ?"

Một thanh âm quen thuộc vang lên trên đầu Tạ Khuynh, nàng ngửa mặt lên nhìn, là Tạ Đạc một thân quân trang oai hùng ngồi trên lưng ngựa, cười hì hì nhìn nàng.

"Là ngươi."

Mới nãy Tạ Khuynh còn nghĩ bụng phải cảm ơn người giúp nàng ngăn cản thằng ngốc, không ngờ lại là Tạ Đạc.

Tạ Đạc xuống khỏi lưng ngựa, nhìn sang thằng ngốc đang bị mấy sợi dây thừng trói buộc, hỏi Tạ Khuynh:

"Hàn Thiên Bảo, sao ngươi lại chọc tới hắn?"

Tạ Khuynh lau mồ hôi, hô một câu oan uổng:

"Ta chọc hắn làm gì? Là hắn đuổi theo ta không bỏ có được hay không?"

Lần đầu tiên Tạ Đạc thấy đại ma vương chật vật như vậy, có hơi mắc cười lại không dám lộ ra, quay đầu nói với mấy binh sĩ đang vây khốn thằng ngốc:

"Trói chặt một chút, đưa người về Trung dũng quận vương phủ. Nói là người gác cổng lại để công tử thoát ra ngoài lần nữa. Bảo họ sau này trông chừng kỹ hơn. Tất cả những người bị hư hại trên phố đều sẽ đến Quận vương phủ đòi tiền."

Hôm nay vừa vặn Tạ Đạc lãnh binh về thành, không ngờ lúc đi ngang phố nghe thấy náo loạn, tưởng có cường đạo hoành hành, trời xui đất khiến cứu được Tạ Khuynh.

Mấy người lính phí sức chín trâu hai hổ mới trói được Hàn Thiên Bảo đang không ngừng giãy dụa, trên phố rốt cuộc cũng khôi phục yên bình. Tạ Đạc báo thân phận Hàn Thiên Bảo cho bá tánh biết, để bá tánh có thiệt hại gì thì tới tìm Quận vương phủ đòi bồi thường.

Hàn Thiên Bảo đi ra ngoài nhất định sẽ phá hư đồ đạc, Quận vương phủ đã quen rồi, may mắn Hàn quận thái phi là người sáng suốt, chỉ cần xác nhận là đồ mà con trai bà làm hư, bà sẽ bồi thường hết.
TruyenLau
Bởi vậy trừ việc mấy năm trước Hàn Thiên Bảo đánh c.h.ế.t tiểu thư Lưu gia ra, Hàn gia không truyền ra tiếng xấu gì.

Bá tánh tận mắt nhìn thấy thằng ngốc kia đuổi theo đánh nữ tử nhỏ yếu là Tạ Khuynh, đương nhiên không ai tìm nàng gây sự, chỉ biết than một câu xui xẻo rồi lui ra. Như lời tiểu quan gia kia nói, những người chịu thiệt hại lớn tụ tập lại một chỗ, chuẩn bị đi Hàn quận vương phủ đòi bồi thường.

Tạ Khuynh vừa rồi vì tự vệ mà ném hộp quà đi, giờ đi tới nhặt mở ra xem xét, đỉnh thanh ngọc bên trong nát thành mấy mảnh, bạc trắng bóng cứ như thế trôi theo dòng nước, nàng ôm n.g.ự.c ai thán.

Tạ Đạc tới hỏi: TruyenLau.com

"Được rồi, ngươi không sao thì tốt."

Mê Truyện Dịch

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tạ Khuynh ôm hộp quà bất đắc dĩ thở dài:

"Thật là xui xẻo, không ai trị được thằng ngốc kia sao?"

"Hàn quận thái phi xem hắn như tròng mắt, Trung dũng quận vương phủ chỉ còn một độc đinh là hắn. Nể tình phụ thân huynh trưởng hắn hi sinh vì nước, chỉ cần hắn không gϊếŧ vua, sẽ không ai trị tội hắn."

Tạ Đạc tiếp nhận hộp quà trong tay Tạ Khuynh, thấy cổ tay nàng có vết máu, hỏi:

"Ngươi bị thương?"

Tạ Khuynh xoay cổ tay, quả nhiên mặt trong có một miệng vết thương đang chảy máu.

"Không sao, không sâu lắm." Nàng nói.

Tạ Đạc cảm thấy không ổn:

"Nhanh về băng bó. Đi thôi, ta đưa ngươi về phủ rồi tới Binh bộ sau."

Tạ Khuynh lần nữa biểu thị mình không sao không cần đưa, nhưng Tạ Đạc vẫn kiên trì đưa Tạ Khuynh về phủ Tướng quân.

Người gác cổng thấy tam công tử cùng đại tiểu thư trở về, lại thấy dáng vẻ đại tiểu thư chật vật, cho là xảy ra chuyện lớn, hoảng loạn chạy vào báo cáo với Thái thị.

Lúc Thái thị ra tiền sảnh, Tạ Đạc đang nhìn chằm chằm Tạ Khuynh rửa sạch vết thương, phối hợp với đại phu trong phủ băng bó.

"A, chuyện gì xảy ra?"

Thái thị đánh giá nhi tử vài lần, thấy hắn không bị thương mới yên tâm, hỏi Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh không nói chuyện. Tạ Đạc đáp:

"Trên đường gặp phải Hàn Thiên Bảo, ngốc tử kia đuổi theo đánh đại tỷ, vừa lúc ta đi ngang, cho người trói hắn trả về phủ."

Thái thị nghe xong ánh mắt hơi né tránh, hỏi:

"Thiên Bảo của Hàn quận vương phủ, là một hài tử đáng thương, ngươi có làm hắn bị thương không?" Thái thị hỏi Tạ Đạc.

Tạ Đạc nói:

"Hắn da dày thịt béo như tường thành, ai có thể làm hắn bị thương. Đến trưởng tỷ còn bị hắn đánh đây."

Thái thị lườm liếc cổ tay Tạ Khuynh, nói với Tạ Đạc:

"Ngươi không sao thì tốt. Chỉ là sau này gặp Hàn Thiên Bảo trên phố, đừng có động thủ với hắn nữa. Bây giờ Hàn Quận thái phi xem hắn như bảo bối, nếu ngươi đả thương hắn, Hàn Quận thái phi sẽ không tha cho ngươi."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu