Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 332: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Nhưng mục đích của nàng là gì?

Tạ Khuynh nghĩ trăm lần cũng không ra.

Cứ cảm thấy sự tình đêm nay diễn ra rất không hợp lẽ thường, tựa như có một đôi tay vô hình, ở trong bóng đêm thúc đẩy câu chuyện phát triển.

Yên Ly thật vất vả đem tảng đá cùng t.h.i t.h.ể kéo tới mép nước, đang muốn đẩy cả người cả đá xuống nước, đã nghe thấy phía trên truyền tới thanh âm nam tử:

"Êy, ngươi làm gì đó?"

Yên Ly đại kinh thất sắc, ngửa đầu nhìn lại, đã thấy một thanh niên tuấn tú đang ngồi xổm trên mái nhà thủy tạ cong cong nhìn nàng phất tay.

Cũng không biết thiếu niên này đã ở đó bao lâu, thấy được bao nhiêu, đối với biến số đột nhiên xuất hiện này, Yên Ly lập tức hoảng hồn, thanh âm run rẩy cố hù dọa:

"Ngươi, ngươi là ai? Ta, ta gọi ngươi!"

Tạ Khuynh xoay người một cái nhảy xuống, chuẩn xác đáp đất trước mặt Yên Ly, cười hì hì hỏi:

"Ngươi dùng biện pháp gì để lừa lão già này tới một mình?"

Thác Bạt Trượng là Vương gia, dù thế nào đi nữa bên người cũng phải có mấy cái hộ vệ. Nhưng lão gia hỏa này lại một mình, hộ vệ bên cạnh lão đi đâu rồi?

Yên Ly cô nương mặt xám như tro, ánh mắt né tránh. Hiển nhiên là đang phòng bị thiếu niên đột nhiên xuất hiện này.

Bỗng dưng trong phòng truyền tới một giọng nam khác: TruyenLau

Mê Truyện Dịch

"Vào đi. Phát hiện rồi."

Yên Ly cô nương lại giật mình, thiếu niên này còn có đồng bọn, hắn đi vào lúc nào?

Tạ Khuynh nhìn Yên Ly cô nương cười cười, nhấc chân đá đá lão sắc quỷ sớm đã quy tiên, cởi sợi dây thừng Yên Ly trói trên người lão ra, nói: Website TruyenLau.com

"Ngươi phải để người ta trông thấy t.h.i t.h.ể hắn, thì họ mới tin là hắn bị đánh chết. Không thể đẩy xuống nước được."

Mặt Yên Ly trắng như tờ giấy.
TruyenLau.com
Tạ Khuynh vươn tay câu lấy vai nàng, nói:

"Đi vào tâm sự."

Tạ Khuynh nói xong, không cho Yên Ly cơ hội phản ứng, trực tiếp đẩy sau lưng nàng để nàng vào phòng.

Cao Tấn đứng bên cạnh bàn, cầm bầu rượu không ngừng nghiên cứu, Tạ Khuynh hỏi:

"Phát hiện cái gì rồi?"

Cao Tấn giơ giơ bầu rượu trong tay: "Trong rượu có trộn vài thứ."

Tạ Khuynh thấy thần sắc hắn mập mờ, lập tức nghĩ ra đáp án, thầm hỏi:

[ xuân dược? ]

Cao Tấn cảm thấy Tạ Khuynh nói chuyện bằng cách này, ỷ vào người khác không nghe thấy, càng lúc càng trực tiếp không kiêng nể gì, nhưng cũng không thể phủ nhận, nàng đoán không sai, thế là hắn gật gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh nhìn xung quanh một vòng, ngắm nghía cách bài trí bên trong phòng, biết nơi này nhất định là chỗ ở của Yên Ly cô nương tại Vũ Dương cư. Tối nay là lúc nàng bán đêm đầu nên bài trí trong phòng lấy màu đỏ làm chủ, khá giống với phòng cưới dân gian, nhưng không có chính thức đến vậy. Có thể thấy đây là phòng Yên Ly dùng để chiêu đãi ân khách đêm nay.

Nhưng người dùng năm mươi vạn mua được đêm đầu của Yên Ly lại là thúc thúc đẹp trai Đại vương thiết khí, hắn đâu rồi? Rượu trợ hứng này là chuẩn bị cho hắn sao?

Hẳn là không.

Rượu này khẳng định là Yên Ly chuẩn bị, nhưng đêm nay là đêm đầu của nàng cùng đại thúc đẹp trai, không phải càng nhẹ nhàng càng tốt sao? Vậy sao nàng lại thêm dược vào rượu cho đại thúc uống? Sợ đại thúc đẹp trai không có hứng thú với nàng ư?

Nam nhân dùng năm mươi vạn mua đêm đầu của nàng, sao có thể không hứng thú.

Bởi vậy có thể thấy được, rượu này không phải chuẩn bị cho đại thúc đẹp trai, mà là cho người khác.

Về phần người đó là ai... Lúc này, Tạ Khuynh và Cao Tấn đều đã có đáp án.

Tạ Khuynh nhướng mày với Cao Tấn:

[ rượu này chuẩn bị cho lão gia hỏa. ]

Cao Tấn nhất trí, nhẹ gật đầu.

Hai người dùng phương thức không tiếng động giao lưu. Yên Ly bên cạnh nhìn mà không hiểu chuyện gì xảy ra, không biết hai người đến cùng đã biết bao nhiêu.

Tạ Khuynh không quan tâm giờ phút này lòng Yên Ly nghĩ gì, nàng chỉ muốn biết vì sao Yên Ly phải hạ dược lão sắc quỷ kia, giống như sợ lão không nổi điên làm chuyện cầm thú vậy.

Cao Tấn để bầu rượu xuống, nói với Yên Ly đang lồng hai tay dưới lớp áo, mặt mũi viết đầy hai chữ phòng bị:

"Buông đao trong tay áo ngươi xuống, chúng ta sẽ không làm tổn thương ngươi."

Yên Ly cô nương bị vạch trần ngay mặt, tay run lên, quả nhiên từ trong tay áo rơi ra một cây đao, nàng nơm nớp lo sợ hỏi:

"Các ngươi, các ngươi rốt cuộc là ai? Muốn, muốn cái gì?"

Cao Tấn đi tới gần nàng, nói:

"Chúng ta không có hứng thú với những việc ngươi làm tối nay, ta chỉ muốn hỏi ngươi có biết một người tên Cao Nguyệt?"

Mặt Yên Ly lộ vẻ mê mang, sau đó lắc đầu:

"Không biết."

Cao Tấn nghi hoặc, nhìn sang Tạ Khuynh, Tạ Khuynh thầm nghĩ:

[ không giống nói dối. ]

[ có lẽ Cao Nguyệt không nói với nàng ấy tên thật. ]

Cao Tấn gật đầu tỏ vẻ quả thực có khả năng này, lại hỏi Yên Ly:

"Vậy điệu Nghê thường ngươi múa là do ai dạy?"

Nhắc tới điệu múa này, phản ứng của Yên Ly rõ ràng hơn khi nghe hai chữ 'Cao Nguyệt' nhiều, nàng cấp tốc cúi đầu, cau mày đáp:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu