Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 382: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Đây là ai a?"

Thái thị không trả lời Trường Trữ hầu phu nhân, đi tới trước mặt Tạ Khuynh, đắp lên dáng vẻ tươi cười nói:

"Khuynh tỷ nhi trở về nha. Sao không phái người thông báo trước một tiếng, ta chuẩn bị mọi thứ tới đón ngươi."

Tạ Khuynh buông nửa cây gậy trong tay xuống, âm thanh lạnh lùng nói:

"Ta về nhà mình còn phải báo trước? Tướng quân phu nhân trị gia đủ nghiêm, trách không được đến cửa ta cũng không thể bước vào, còn phải tự ra sức đánh vào."

Khách khứa chung quanh lúc này rốt cuộc đã biết, người tranh chấp với hộ viện gác cổng Tạ gia thế mà lại là đại tiểu thư của Tạ gia được nuôi dưỡng ở biên quan hơn hai mươi năm.

Trong kinh thành người kết giao với Tạ gia đều biết có sự tồn tại của một vị đại tiểu thư như thế, nhưng chưa ai thấy qua, không ngờ hôm nay được gặp, bộ dạng a... Hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của mọi người.

Cái dáng vẻ áo vải hào sảng này, búi tóc lỏng lẻo lòa xòa, như một đạo nhân vân du tứ phương, có chỗ nào giống tiểu thư khuê các, đại tiểu thư phủ Tướng quân.

Nhưng cũng có người suy nghĩ, Tạ gia đại tiểu thư người khác không biết cũng thôi, đằng này người của Tạ gia cũng không biết là sao? Dù chưa thấy mặt thì ít ra cũng biết có người như vậy tồn tại, biết tên biết họ, không có lý do gì báo tên rồi cũng không nhận ra.

Đủ thấy vị phu nhân Tạ gia này đương gia không đặt đại tiểu thư vào mắt.

Thái thị liếc mắt nhìn sang mấy người gác cổng bị đánh sưng mặt sưng mũi, nói:

"Đúng, là ta không tốt, mấy ngày nay vội vàng lo thọ yến của tổ mẫu ngươi, mấy người kia vừa vào phủ chưa được thông báo, ngươi đại nhân đại lượng, tự giới thiệu với bọn hắn là được rồi, cần gì phải động thủ, người nào biết thì nói ngươi thẳng tính, không biết còn tưởng ngươi hung dữ hiếu chiến đó."

Chỉ cây dâu mắng cây hòe kiểu này rõ ràng đến mức Tạ Đạc cũng không chịu được, vội hòa giải:

"Mẹ đừng nói như vậy, nhất định là đám cẩu nô tài kia ỷ thế ***** người, Tạ... Trưởng tỷ mới có thể động thủ với bọn hắn."
TruyenLau
Thái thị liếc mắt sang trừng nhi tử một cái, đối với hai chữ 'Trưởng tỷ' kia không quá ưa thích, nhỏ giọng trách mắng: "Ngậm miệng."

Khiển trách nhi tử xong, Thái thị mới tiếp tục nói:

"Cô nương gia chém chém giết giết, còn thể thống gì."

"Xưa nay ta đều c.h.é.m chém gϊếŧ gϊếŧ như thế, từ nhỏ không biết cái gì là thể thống." Nói xong Tạ Khuynh chỉ chỉ đám gác cổng hộ viện mặt mũi bầm dập, cười lạnh nói: TruyenLau.com

"Ngược lại là đại nương trị gia nghiêm, nhưng mà ánh mắt nhìn người không tốt lắm. Đám mèo ba chân này, ngài còn trông cậy vào bọn hắn có thể trông nhà hộ viện? Bảo vệ được ai đây?"

Thái thị rất muốn mạnh mẽ đè bẹp Tạ Khuynh, nhưng bà phát hiện mình hoàn toàn không có tự tin, bởi vì những hộ viện ngàn chọn vạn tuyển của bà quả thực không thể ngăn cản được Tạ Khuynh.

Thế nhưng là... TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thái thị biết hành động trước kia của Tạ Khuynh, cả thủ vệ cấm quân hoàng cung nàng còn không xem ra gì, hộ viện phổ thông của Tướng quân phủ không ngăn được nàng cũng là chuyện đương nhiên.

Bà nghĩ như vậy, lại không thể nói như vậy.

Tạ Khuynh phủi phủi bụi bặm trên tay nải, phân phó Thái thị:

"Ta vẫn ở cái Thiên viện kia, tìm hai người đi dọn dẹp một chút."

Nói xong, Tạ Khuynh liền mang tay nải lên muốn đi, bị Thái thị nín thở gọi lại:

"Khuynh tỷ nhi cứ như vậy liền về tiểu viện sao? Trong nhà đang bày tiệc, ta gọi người mang bát đũa lên, ngươi đến ăn..."

Bước chân Tạ Khuynh không hề ngừng: "Không cần, ta đã ăn ở Thiên Hương lâu rồi."

Thái thị lại gọi:

"Hôm nay là ngày mừng thọ của tổ mẫu ngươi, dù thế nào ngươi cũng phải tới bái kiến tổ mẫu chứ."

Lúc này Tạ Khuynh mới dừng bước, quét mắt sang nhóm nữ quyến đi cùng Thái thị, ánh mắt dừng một chút trên người Tạ Nhiễm đang vịn Tào thị, do dự một lát, vẫn đi qua chỗ Tào thị... vái ba cái.

Mê Truyện Dịch

"Mong tổ mẫu mỗi năm có hôm nay, mỗi tuổi có sáng nay, Tùng Hạc duyên niên, sống lâu trăm tuổi."

Tào thị chưa từng thấy ai chúc thọ qua loa như thế, mà nàng lại còn cúi đầu ba cái với mình... Tào thị tức sắp không thở được.

Mà Tạ Khuynh không hề hay biết, nói xong mấy 'Lời xã giao', tiện thể nhìn sang Tạ Nhiễm đứng bên cạnh Tào thị một cái. Thân thể Tạ Nhiễm cứng đờ, vô thức phúc thân gọi Tạ Khuynh:

"Gặp, gặp qua trưởng tỷ."

Ánh mắt Tạ Khuynh nặng nề, đáy lòng Tạ Nhiễm đầy hoảng sợ. Sợ Tạ Khuynh đột nhiên nói ra cái gì đó không nên nói trước mặt mọi người.

May mắn Tạ Khuynh cũng không muốn hủy hoại nàng ta, chỉ đưa tay gõ gõ khuyên tai hồng ngọc của Tạ Nhiễm, làm nàng ta sợ đến mức không dám động đậy, mới cảnh cáo vỗ hai cái lên vai nàng ta.

Tạ Nhiễm bị vỗ đến phát run, sắc mặt trắng bệch. Trong lòng có một thanh âm không ngừng nói vào tai:

Nàng biết.

Nàng nhất định biết.

Dưới ánh mắt chấn kinh của tất cả mọi người, Tạ Khuynh đi về hướng hậu viện, thuận tiện mang đi hai nha hoàn đang bưng mâm trái cây định mang lên bàn, để các nàng vào thu thập tiểu viện.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu