Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 413: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Nếu dùng ba ngàn lượng mà có thể giải quyết Tạ Khuynh, Thái thị đã cảm thấy thiên hạ này không có vụ mua bán nào lời hơn.

**

Đội đánh cúc của Trấn quốc Tướng quân phủ thắng, các cô nương cũng không dám lộ ra vui mừng, chỉ âm thầm hò reo trong bụng.

Vẻ mặt đau khổ bước vào sân, Tuy nương tử nghiêm nghị chất vấn:

"Một đám các ngươi làm cái gì vậy hả? Không nhìn thấy ta vung cờ hay sao?"

Các cô nương 'hổ thẹn' cúi đầu, đây là kết cục mà các nàng đã thương lượng từ trước. Mặc kệ Tuy nương tử nói cái gì, các nàng đều không mở miệng, nếu Tướng quân phu nhân hỏi, các nàng liền một mực khẳng định tuy nương tử không có dặn dò.

Tạ Khuynh dắt tiểu hắc mã ra khỏi sân, đứng sau lưng Tuy nương tử thủ thế 'Đi trước' với mấy cô nương, còn giơ hầu bao lên, biểu thị nàng không quên chuyện chia tiền, để các nàng kiên nhẫn chờ đợi.

Các cô nương đều nhìn thấy động tác của Tạ Khuynh, trải qua trận đấu vừa rồi, lời Tạ Khuynh nói muốn mọi người hợp tác rồi đưa tiền không một ai hoài nghi. Bởi vì thậm chí các nàng còn cảm thấy dẫu mình không phối hợp, Tạ Khuynh vẫn có thể dùng kỹ thuật dẫn bóng của bản thân mà chiến thắng.

Tạ Khuynh từ sân bóng đi ra, cột tiểu hắc mã vào chuồng ngựa chuyên dụng dành cho khách, cho nó chút đồ ăn và nước để nó đợi nàng chốc lát. Tiểu hắc mã thông nhân tính, kêu một tiếng như đáp lời.

Trở lại sân đấu, kế tiếp còn có những cuộc tranh tài khác, còn chưa tới lúc mở tiệc rượu, khán giả trong trại nuôi ngựa không ít đi chút nào.

Tạ Khuynh thấy hơi khát, nhìn quanh một vòng, phát hiện trên đài có cung cấp nước trà, thế là nhảy mấy cái liền lên đài cao chỗ Tạ Nhiễm đang ngồi.

Vươn tay với Tạ Nhiễm:

"Chén nào của ngươi, cho ta uống nước."

Tạ Nhiễm không ngờ Tạ Khuynh đánh thắng liền đi thẳng tới chỗ mình, mặc dù là đến tìm nước uống, nhưng cũng là tìm mình mà không phải ai khác, lòng Tạ Nhiễm có một tia cao hứng.

Ngạo kiều đưa chén mình cho Tạ Khuynh:

"Ầy, mới vừa rót."

Tạ Khuynh không khách khí, tiếp nhận chén trong tay Tạ Nhiễm liền uống một hơi cạn sạch, rồi trả lại cái chén không:

"Chén nữa."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tạ Nhiễm dẩu miệng:

"Ngươi còn sai khiến người khác nữa, ta là nha hoàn của ngươi chắc?"

Mặc dù nói vậy nhưng động tác trên tay Tạ Nhiễm lại không chậm trễ chút nào, xoay người sang ấm trà tự rót cho Tạ Khuynh, còn săn sóc dùng mu bàn tay thử nhiệt độ ngoài vành chén, đang định đưa sang, bỗng nhiên nghe thấy Phù Diên Đông ngồi bên cạnh mở miệng nói với Tạ Khuynh:

"Là ngươi!"

Thanh âm kia nghe rất là kinh hỉ, dù sao cũng hoàn toàn khác biệt với ngữ khí bình bình đạm đạm nói chuyện với Tạ Nhiễm nãy giờ. Website TruyenLau.com

Tạ Khuynh đang rút khăn trên vạt áo Tạ Nhiễm lau mồ hôi, không chú ý người ngồi bên cạnh nàng là ai, nghe hắn mở miệng mới nhìn qua, vừa nhìn cũng ngây ngẩn cả người.

"Sao ngươi lại ở đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mê Truyện Dịch Website TruyenLau.com

Tạ Khuynh dò xét nhìn Phù Diên Đông từ trên xuống dưới, lần đầu gặp mặt thì hắn mặc áo bào đen, nay hắn mặc quan phục của Đại Lý tự Thiếu Khanh, nhìn bộ dạng này, hẳn là vừa rời khỏi chỗ làm liền chạy tới.

[ thật là kính nghiệp biết bao. ]

[ đi ra ngoài còn mặc quan phục. ]

Từ lúc nhìn thấy nàng hăng hái phấn chấn bên trại nuôi ngựa, Phù Diên Đông đã nhận ra đây chính là người nữ giả nam trang trên thuyền hôm đó, nghe Tạ nhị tiểu thư nói chuyện với người khác, hắn biết được nàng chính là thứ trưởng nữ Tạ gia nuôi dưỡng ở biên quan, tên là Tạ Khuynh.

Nàng thật là giỏi lăn lộn.

Đánh mã cầu thế mà không tồi.

Phù Diên Đông nhếch khóe miệng nhìn Tạ Khuynh, biểu cảm kia so với Tạ Nhiễm quen thuộc hơn nhiều.

Tạ Nhiễm cũng phát giác hai người không đúng, nàng nhìn thấy vẻ mặt Phù Diên Đông nhìn chằm chằm Tạ Khuynh, trong lòng lập tức minh bạch điều gì.

Phù Diên Đông này... Sẽ không phải là thấy dung mạo nàng và Tạ Khuynh giống nhau, mới đáp ứng buổi gặp mặt hôm nay?

Giờ phút này trong lòng Tạ Nhiễm chịu bao nhiêu đả kích Tạ Khuynh không biết, nàng chỉ biết ánh mắt vị Phù Thiếu khanh này rất không đúng.

[ mẹ nó, nhìn cái gì vậy? ]

[ có chuyện thì nói, nhìn chằm chằm ta làm gì! ]

Phù Diên Đông bỗng nhiên vươn tay về phía Tạ Khuynh:

"Hầu bao của ta đâu?"

Tạ Khuynh sững sờ, vội vàng nuốt ngụm trà trong miệng, chớp chớp mắt:

[ mẹ nó, quên mất chuyện hầu bao. ]

[ trách không được thằng nhãi này nhìn ta chằm chằm, nguyên lai là vì hầu bao. ]

Tạ Khuynh cũng không ngại, móc từ trong vạt áo ra cái hầu bao màu đen, nói:

"Đây là ta nhặt được trên thuyền, cũng không phải trộm. Tiền bên trong... Khụ khụ."

Phù Diên Đông hiểu rõ:

"Tiền không cần, đưa hầu bao đây."

Thế là Tạ Khuynh rất tự giác đổ hết bạc vụn bên trong ra, giấu vào túi áo, vứt cái hầu bao nhẹ tênh cho Phù Diên Đông.

Phù Diên Đông chụp lấy, mở ra nhìn, lại hỏi:

"Dây ngũ sắc của ta đâu?"



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu