Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 475: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Ngược lại Cao Tấn ở bên cạnh lạnh nhạt nói:

"Người này... Được không?"

Tạ Khuynh và Phù Diên Đông đều không hiểu gì, đồng loạt quay sang nhìn Cao Tấn. Tạ Khuynh hỏi:

"Cái gì mà được không?"

Với hỏi xong, người mới của Đại Lý tự tên Vương Vũ đã lao vào đánh nhau với đám du côn. Mới đầu nhìn cũng xuôi chèo mát mái, bất quá đánh thêm một lát, Tạ Khuynh và Phù Diên Đông liền hiểu ý Cao Tấn.

[ người mới này... Hình như không được lắm. ]

Anh hùng cứu mỹ nhân, từ mấu chốt là 'cứu'. Phải cứu thật xinh đẹp, cứu thật nhẹ nhàng, cứu thật soái khí mới có thể mang tới hiệu quả tốt nhất của anh hùng cứu mỹ nhân.

Nhưng nếu anh hùng bị đánh thành đầu heo, vậy còn gọi là anh hùng gì nữa?

Biểu cảm của Phù Diên Đông sắp mất khống chế.

Hôm nay hắn bày ra cái tiết mục này, từ đầu đến vừa nãy đều tiến hành suôn sẻ. Nhưng hắn ngàn tính vạn tính, đã sót một điều --- anh hùng hắn chọn đánh không lại đám du côn!

Nếu bàn về đơn đả độc tấu, những tên du côn kia không ai là đối thủ của Vương Vũ. Nhưng hai mươi mấy đánh một, Vương Vũ sao mà đỡ được.

Không được bao lâu, Vương Vũ đã trở thành kẻ thứ hai sau người giang hồ mãi nghệ, bị đánh lăn ra đất, không bò dậy nổi.

Đôi mắt kinh hỉ của Bình Âm phu nhân lập tức ảm đạm. Bà nhìn anh hùng đầu heo trên đất mà thở dài, vẻ mặt kia như đang nói: Chút bản lĩnh này mà cũng dám xưng anh hùng hảo hán...

Đám du côn thắng liên tiếp hai trận, sĩ khí tăng vọt, cười vang khắp Tứ Hòa phường, cười nhạo người giang hồ mãi nghệ và anh hùng đầu heo không biết tự lượng sức.

Bình Âm phu nhân lắc đầu thở dài, đầu năm nay anh hùng càng lúc càng khó tìm. Bà hít sâu một hơi định gọi hộ vệ vào, liền thấy một chén trà bay tới, chuẩn xác đập vào ót tên cầm đầu.

'Bốp' một tiếng, mảnh sứ vỡ giòn vang, sau đó là một thanh âm oai phong lẫm liệt:

"Mẹ nó quả thật là khinh người quá đáng----"

Trước khi kế hoạch của Phù Diên Đông triệt để tan vỡ, Tạ Khuynh như mũi tên rời cung xông ra ngoài. Tốc độ của nàng cực nhanh, Cao Tấn và Phù Diên Đông đều không kịp ngăn lại...

Còn Bình Âm phu nhân lúc trông thấy gương mặt của vị anh hùng kia, lập tức nở hoa trong lòng, chỉ vào Tạ Khuynh, hô lên đầy kinh hỉ:

"Là ngươi----" Đọc truyện tại TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh không rảnh để ý tới sự kinh ngạc của Bình Âm phu nhân, nàng trực tiếp động thủ, đánh nhau với đám du côn phách lối hống hách kia một trận. Thân thủ Tạ Khuynh luyện ra từ quân doanh, mấy tên du côn đầu đường xó chợ làm sao địch lại, chưa được bao lâu đã bị Tạ Khuynh đánh tan tác.

"Nếu còn có lần sau, lão tử xé xác các ngươi." Tạ Khuynh đuổi theo hô một tiếng với đám du côn chạy trối chết, sau đó quay lại Tứ Hòa phường.

Cũng không để ý tới Bình Âm phu nhân đã chỉnh đốn trang phục muốn nói chuyện với nàng, Tạ Khuynh đi qua gọi chưởng quầy Tứ Hòa phường, chỉ vào đống bừa bộn nói: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Gọi vài người tới dọn dẹo, tính xem tổn thất bao nhiêu."

Chưởng quầy còn cho là hôm nay mình phải lỗ không ít, đang rầu thúi ruột, không ngờ vị thiếu hiệp này còn thay những tên du côn kia bồi thường, thật sự là gặp được người tốt, liền liên tục nói lời cảm tạ sau đó gọi người tới dọn dẹp.
TruyenLau.com
Lúc này hộ vệ của Bình Âm phu nhân đã xông vào, thấy chủ tử mình không sao mới thở phào nhẹ nhõm, vừa định mở miệng nói chuyện thì Bình Âm phu nhân đã đưa tay ngăn cản, ý bảo các nàng đừng nói gì cả, còn bà thì vẫn luôn dán mắt vào Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh phảng phất như không cảm nhận được ánh mắt chăm chú kia, nói với chưởng quầy xong liền về chỗ ngồi của mình. Bình Âm phu nhân thấy Tạ Khuynh không để ý tới bà, vội vàng đuổi theo gọi lại:

"Thiếu hiệp xin dừng bước."

Tạ Khuynh ngoái đầu lại nhìn, bộ dáng hoàn toàn không quen biết. Bình Âm phu nhân thấy ánh mắt mê mang của Tạ Khuynh, hiển nhiên là người thiếu hiệp này không nhớ chuyện cứu người ở An Nhạc phường, thầm nghĩ đây đúng là một người hăng hái làm việc nghĩa, một tiểu lang quân làm việc tốt không lưu danh.

"Thiếu hiệp không nhớ rõ nô gia?" Bình Âm phu nhân hỏi Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh xoay người, đánh giá bà từ đầu đến chân, nói bằng giọng nghi ngờ:

"Ngươi là ai?"

Bình Âm phu nhân mặc phục sức bình dân khẽ vén tóc mai, ngẩng mặt lên nói với Tạ Khuynh:

"Lần trước ở An Nhạc phường, cũng là thiếu hiệp ra tay cứu giúp nô gia."

Tạ Khuynh giả vờ như đang hồi tưởng. Dưới ánh mắt mong đợi của Bình Âm phu nhân, nàng bừng tỉnh đại ngộ:

"A~~~ thì ra là ngươi a!"

Bình Âm phu nhân thấy Tạ Khuynh nhận ra mình, vô cùng cao hứng:

"Là ta là ta. Thật sự là duyên phận, thiếu hiệp lại cứu nô gia lần nữa."

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh xoay người, hai tay ôm ngực, nói một câu không xuôi tai lắm:

"Không phải ta nói chứ đại tỷ, sao ngươi cứ gặp loại chuyện này hoài vậy? Vận khí kém quá đó."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu