Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 461: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Còn nói không?" Cao Tấn vừa chế trụ Tạ Khuynh vừa hỏi.

Tạ Khuynh không còn cách nào khác, niệm một câu 'Hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt' rồi dứt khoát cầu xin tha thứ:

"Không nói không nói, khẳng định không nói."

Cao Tấn lại không tin, tiếp tục nhào lên, xém chút lau s.ú.n.g cướp cò. Tạ Khuynh rất mệt mỏi, không muốn dây dưa với hắn, tìm kẽ hở trong màn lăn xuống nhanh như chớp, hốt đôi giày trên đất rồi vắt chân lên cổ chạy, hoàn toàn mặc kệ Cao Tấn phía sau xốc màn lên gọi.

**

Hôm sau Tạ Khuynh gọi Thái y hôm qua tới Sóc vương phủ chẩn trị tới, hỏi tình huống của Cao Nguyệt. Không khác mấy với phán đoán của nàng, mặc dù nhìn Cao Nguyệt rất thảm nhưng thực tế chỉ là vết thương ngoài da, nghỉ ngơi hai ngày là được.

Tạ Khuynh cho Cao Nguyệt nghỉ ba ngày, đến ngày thứ tư liền sai người tuyên triệu vào cung.

Nàng đã cho người chuẩn bị thức ăn ngon vô cùng vô cùng phong phú, bày đầy hai bàn, Cao Nguyệt vừa đến đã bị gọi qua.

Nhìn hai bàn thức ăn, Cao Nguyệt nhớ lại mấy ngày trước hắn ăn xong một đống đồ ăn rồi bị Hoàng hậu đánh tơi bời, hôm nay lặp lại chiêu cũ, ít nhiều gì cũng có bóng ma tâm lý.

"Chèn ơi, ăn cũng bị đánh mà không ăn cũng bị đánh thôi. Dù sao ăn no rồi bị đánh cũng thoải mái hơn chút." Tạ Khuynh cắn một cái bánh gạo nếp, nói.

Cao Nguyệt: …

Mê Truyện Dịch
TruyenLau
Dù rất cạn lời nhưng Cao Nguyệt không thể phủ nhận rằng Hoàng hậu nói đúng.

Hắn biết Hoàng hậu đang rèn luyện hắn.

Ngày đó hắn bị đánh thảm hại, lúc đưa về Sóc vương phủ quản gia nghĩ rằng hắn sẽ sống không được bao lâu. Không ngờ Thái y chuẩn trị một phen, nói không sao cả, chỉ bị thương ngoài da, nghỉ ngơi hai ngày là được. TruyenLau

Quản gia còn lo lắng Thái y chuẩn trị không chính xác. Chờ sau khi Thái y về, lén mời đại phu của Trung Bảo đường tới chuẩn trị lần nữa. Đại phu cũng kết luận không khác mấy, chỉ là vết thương ngoài da, cần nghỉ ngơi hai ngày mà thôi.

Mà thực tế cảm nhận của Cao Nguyệt vào ngày đầu tiên quả thật là khó chịu, sau một đêm sang ngày thứ hai đã tốt hơn nhiều, trừ cảm giác da thịt hơi đau ra, gân cốt được thư giãn ngược lại còn thoải mái.

Tới hôm nay thì không còn chút đau đớn gì nữa.

Nhìn nữ nhân đối diện ăn uống vui sướng, Cao Nguyệt quyết định không khách khí, cầm một miếng thịt khô lên bắt đầu ăn.
Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ăn nhiều một chút, có sức lực, bớt bị đánh.

Mang hy vọng tốt đẹp, ý chí chiến đấu của Cao Nguyệt hoàn toàn bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ. Thái độ quyết không chịu thua tuy rằng không thể giúp hắn bớt bị đánh, nhưng rõ ràng thân thể đã rắn chắc hơn nhiều, động tác linh hoạt, phối hợp với cát y, cát quần được Tạ Khuynh đặc biệt thiết kế cho cung nhân làm - ý trên mặt chữ, là bản nâng cấp của bao cát - đắp dày lên n.g.ự.c bụng và sau lưng, xung quanh cánh tay và bắp chân.

Mấy ngày đầu Cao Nguyệt chưa thích ứng, không nhấc chân cũng không cầm kiếm nổi. Bất quá cũng có chỗ tốt, chính là khi mặc hai thứ này vào bị đánh sẽ không đau. Vì lẽ đó dù mặc vào rất mệt mỏi Cao Nguyệt lại không hề có ý định cởi ra.

Dần dần hắn cũng thích ứng.

Có sức lực hơn, đứng vững hơn, ra chiêu mạnh mẽ hơn... Càng thêm kháng đánh.

Mà trong mấy tháng ngắn ngủi này, Cao Nguyệt tựa như được mở chốt, vóc người dần thay đổi. Đầu năm cao hơn Tạ Khuynh không bao nhiêu, giữa năm đã cao hơn nửa cái đầu.

Tốc độ phát triển này khiến tất cả những người quen biết Cao Nguyệt đều phải giật mình, cảm thấy vị Sóc vương điện hạ này bị Hoàng hậu đánh tới mức cao lên. Lần đó trong cung có không ít người cười nói cũng muốn bị Hoàng hậu nương nương đánh một lần, thử xem có cơ hội cao lên chút nào không.

**

Chiều ngày hè luôn khô nóng, trong Minh Trạch cung và Khôn Nguyên cung không trồng kiểu đại thụ cao chót vót, không biết mấy con ve ồn ào kia bám vào chỗ nào, có thể kêu đến độ làm người ta ngủ không yên.

Tạ Khuynh đang nằm trên đệm ghế trở mình một cái, bực bội gọi Phúc Như.

"Lại đi lấy chút nước ô mai ướp lạnh tới. Nóng nực quá."

Phúc Như nhỏ giọng nhắc nhở:

"Nương nương đã uống bốn bát rồi, Khương ma ma nói một ngày chỉ được uống hai bát."

Tạ Khuynh nhắm mắt thở dài:

"Khương ma ma cũng nói ngươi phải hầu hạ ta thật tốt."

Phúc Như không dám cãi, vội vàng ra đồ đựng đá ở gian ngoài rót một chén mang tới.

Lúc Tạ Khuynh đứng lên định uống thì nghe bên ngoài truyền tới tiếng bước chân của Khương ma ma. Sau khi tổng kết kinh nghiệm ăn vụng nhiều lần, hiện tại Tạ Khuynh đã có thể phân biệt chính xác mười mấy tiếng bước chân của người hầu thân cận trong Khôn Nguyên cung. Nhất là Khương ma ma, chỉ cần nghe thấy thì lập tức khẩn trương.

Hôm nay cũng thế, Tạ Khuynh nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, sợ Khương ma ma phát hiện nàng đang uống trộm nước ô mai ướp lạnh, thế là lập tức tăng tốc, ngồi bật dậy cầm lấy cái bát trên tay Phúc Như, không kịp lo lạnh hay không lạnh, tu ừng ực hết cả bát.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu