Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 295: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cũng chỉ là nhớ kỹ.

Dù sao đêm nay Tạ Khuynh sẽ đi, lần này thật sự không bao giờ gặp lại.

Hai người mơ hồ bắt đầu, cũng mơ hồ kết thúc, rất tốt.

Tạ Khuynh kề sát vào mặt Cao Tấn, từng cái hôn chậm rãi rơi lên trán, mũi, hai má của hắn.

"Làm Hoàng đế cho thật tốt. Ta sẽ nhớ ngươi."

Nói xong, Tạ Khuynh cúi đầu hôn lên môi Cao Tấn. Thành kính cáo biệt nam nhân hai năm qua đã mang cho nàng vô số tức giận cùng suиɠ sướиɠ.

Từ nay về sau, ai đi đường nấy, người nào cũng mạnh khỏe.

Lông mi Cao Tấn rung rung như sắp tỉnh, lúc này bên ngoài Ngự Thiện phòng truyền tới các loại thanh âm huyên náo, tựa hồ Thẩm Thiên Phong lại phái thêm binh lực tìm kiếm.

Tạ Khuynh dứt khoát phủ áo ngoài lên cho Cao Tấn, nhảy qua đầu tường ra ngoài.

Mê Truyện Dịch

Tôn công công dẫn đám người của Ngự Thiện phòng quỳ trong viện, khổ không thể tả chịu đựng nhìn đám người này xới tung địa bàn của hắn, nhưng hắn lại không làm gì được.

Quan binh điều tra rất gấp, tiện tay nhấc một lão ma ma lên rồi gác đao lên cổ bà, lạnh giọng hỏi:

"Nói, có nhìn thấy người nào khả nghi không?"

Lão ma ma kia đã bao giờ trải qua tình huống này, sợ hãi khóc la gọi bậy. Quan binh điều tra bị bà làm cho đau đầu, giơ tay muốn c.h.é.m xuống. Tôn công công lấy hết dũng khí nhào tới ngăn cản:

"Đừng đừng đừng. Chúng ta thật sự không thấy ai khả nghi a, đại nhân hạ thủ lưu tình a."

Quan binh điều tra bị hắn giữ chặt cánh tay, phẫn nộ vung ra, đang muốn gộp lại gϊếŧ hết thì nghe bên ngoài truyền tới một tiếng:

"Ở đằng kia! Mau đuổi theo!"

Quan bình điều tra vội vã muốn lập công, nghe xong liền từ bỏ việc gϊếŧ người, dẫn những quan binh khác đuổi theo.

Tạ Khuynh mặc áo ngoài của Cao Tấn du tẩu trong cung, cố ý lộ chút hành tung, thu hút mấy đội ngũ đang điều tra trong cung, dẫn bọn họ đi xa khỏi Ngự Thiện phòng.

Người đuổi theo càng lúc càng nhiều, các con đường đều bị chặn, Tạ Khuynh bị dồn vào một tòa cung điện nhỏ không người. Truy binh lập tức đem cái cung điện nhỏ này vây từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Cung tiễn thủ đứng trên mái hiên, trong đình viện, thậm chí cửa sổ tứ phía đều có người cầm đao trấn thủ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tạ Khuynh tìm một vòng trong điện cũng không thấy phương hướng nào để thần không biết quỷ không hay thoát thân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xem ra vẫn phải giao thủ, Tạ Khuynh nghĩ thầm.

Chẳng qua có thể kéo dài được chừng nào hay chừng đó. Vì chỉ cần nàng lộ diện động thủ một cái, người vây bên ngoài sẽ biết nàng không phải Cao Tấn, đến lúc đó lại phân binh lực tìm kiếm bốn phía. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cao Tấn đã qua cơn nguy hiểm, nhưng lúc nào tỉnh lại còn chưa biết được. Nàng chỉ có thể tận lực tranh thủ cho hắn thêm chút thời gian.

May mắn là xưa nay Cao Tấn xây dựng ảnh hưởng sâu nặng, khiến bọn họ chỉ dám vây khốn mà không dám tùy tiện động thủ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bên ngoài truyền tới một trận tiếng bước chân xôn xao, Tạ Khuynh nhìn qua khe cửa, trông thấy Thẩm Thiên Phong cùng Tín quốc công Phan Nhẫn Mỗi đi tới được một đám người vây quanh.

Thẩm Thiên Phong vẫn cầm Nhiếp Hồn linh trong tay, vẫn chưa tỉnh khỏi giấc mộng dùng Nhiếp hồn cổ khống chế Cao Tấn.

"Thái sư, người ở bên trong."

Đầu lĩnh thị vệ truy kích Tạ Khuynh tiến lên bẩm báo thỉnh công với Thẩm Thiên Phong. Ông ta không thèm để ý hắn, trực tiếp đi vào viện, cho người phía sau lui về hai bước.

Tạ Khuynh đứng sau khe cửa, cứ thế nhìn ông ta ở bên ngoài rung lắc cái lục lạc căn bản không có lưỡi kia.

Không gian im ắng có chút khôi hài, Thẩm Thiên Phong giống như đang nhảy điệu nhảy đường phố mà không nhạc nền. Đã không chuyện nghiệp lại không mỹ quan, mặc kệ thế giới xung quanh mà say mê trong đó. Căn bản không quan tâm những người đang có mặt tại đây bị bóng ma tâm lý.

Đừng nói Tạ Khuynh nhìn lén nhịn cười đến đau bụng, ngay cả những thị vệ đi theo Thẩm Thiên Phong cũng nhịn không được nhìn nhau, lục tục hít sâu cắn chặt răng cố nén cười.

Thẩm Thiên Phong nghiêm túc rung xong một bộ Nhiếp Hồn linh, tự thấy không có chỗ nào sai, nhưng mà... Cao Tấn bị nhốt bên trong, cũng không tự mình đi ra như ông ta mong muốn.

Thấy vậy, Thẩm Thiên Phong không khỏi quay sang chất vấn người bên cạnh:

"Bệ hạ thật sự ở bên trong? Ngươi không lầm sao?"

Bọn thị vệ liên tục cam đoan:

"Thiên chân vạn xác, bọn thuộc hạ biết bao nhiêu người đều tận mắt nhìn thấy, không thể sai được!"

"Vậy sao?"

Thẩm Thiên Phong mạnh mẽ chất vấn.

Ông ta lại còn chất vấn người khác, không hề cân nhắc tới lục lạc ông ta mất linh sao?

Tạ Khuynh trong điện nén cười tới mức đau bụng, chẳng qua hành vi của Thẩm Thiên Phong lại giúp nàng xác nhận một việc. Chính là Nhiếp hồn cổ của Cao Tấn đã giải. Vì trước đó mỗi lần Thẩm Thiên Phong rung lục lạc, đều có tiếng truyền ra từ sâu trong đầu Tạ Khuynh. Nhưng vừa rồi Thẩm Thiên Phong lắc như mãnh hổ Tạ Khuynh cũng không nghe thấy.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu