Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 221: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Lúc chia tay, mọi người kết bè kết đội đưa nàng tới con đường ngoài phủ Tướng quân. Tạ Khuynh cáo biệt:

"Được rồi, đưa tới đây là được rồi."

Đại Mao nói:

"Lại đưa thêm đoạn nữa đi, đã rất lâu rồi không được gặp lão đại, ta tới muộn, chưa nói được mấy câu."

Mê Truyện Dịch

Những người khác cũng ồn ào theo, Tạ Khuynh bất đắc dĩ, TL Kỳ mở miệng:

"Đừng có lề mề chậm chạp nữa, đi đi."

Nói xong, hắn chủ động kéo cả đám người say khướt đi, đi vài bước, muốn quay đầu lại nhìn Tạ Khuynh một cái, ai biết quay đầu lại Tạ Khuynh đã không thấy tăm hơi, không khỏi bật cười. Nữ nhân này, tốc độ cũng quá nhanh.

Tốc độ của Tạ Khuynh có thể không nhanh sao?

Bây giờ người nàng đầy mùi rượu, cứ như vậy mà hồi cung, đừng nói Cao Tấn sẽ hoài nghi, ngay cả thủ vệ cửa cung cũng không cho qua.

Tạ Khuynh mang theo tay nải đi tìm quán trọ, kêu tiểu nhị mang nước vào. Nàng tắm rửa sạch sẽ xong, mới ngựa không dừng vó, giẫm lên trời chiều hồi cung.

**

Từ khi biết con đường Tạ Khuynh chuồn khỏi cung, Cao Tấn liền âm thầm tăng cường phòng thủ, còn phái ám vệ nhìn chằm chằm.

Vì lẽ đó, hôm nay Tạ Khuynh rời cung chưa được một khắc, đã có ám vệ tới bẩm trước mặt Cao Tấn:

"Bệ hạ, Quý phi nương nương xuất cung."

Những chuyện này vốn là báo lên cho Tô Biệt Hạc trước, nhưng Tô Biệt Hạc bị thương, nên ám vệ tự chủ bẩm báo.

Cao Tấn vừa hạ triều trở về, đang chuẩn bị tham gia hội nghị nội các, nghe vậy căn dặn ám vệ:

"Đi theo nhìn chằm chằm, bảo hộ nàng an toàn là được, đừng để nàng phát hiện."

Ám vệ lĩnh mệnh lui xuống. TruyenLau.com

Cao Tấn mở hội nghị xong, lại xử lý một chút công vụ khẩn, rồi gọi ám vệ đến hỏi tình huống của Tạ Khuynh, ám vệ phái đi chấp hành nhiệm vụ, mỗi một khắc sẽ truyền tin tức về một lần.

Ám vệ đem những việc hôm nay Tạ Khuynh làm, những nơi Tạ Khuynh tới báo lại cho Cao Tấn. Lúc bắt đầu hắn cũng không thấy bất ngờ, dù sao tối qua lúc ngủ ở thiên điện sát vách, hắn đã nghe hết những suy tính hôm nay xuất cung đi gặp bằng hữu của Tạ Khuynh.

Nhưng khi ám vệ nói đến Tạ Khuynh cùng TL Kỳ dựa vào lan can vui vẻ nói chuyện, lông mày Cao Tấn nhịn không được nhíu lại...

Tạ Khuynh xoa thái dương, theo đường cũ hồi cung, trên vai đeo tay nải xiêm y, dùng cả tay chân xoay người vào cửa sổ phía Tây sau tẩm cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Đọc truyện tại TruyenLau.com

Lúc này mặt trời vừa xuống núi, bên trong tẩm điện chưa đốt nến, cửa sổ lại đóng chặt, nhìn có chút u ám.

Tạ Khuynh tay chân nhẹ nhàng đóng kĩ cửa sổ, lúc này mới dám thở phào một hơi, đem tay nải trên lưng ném xuống, hướng ra gian ngoài hô một tiếng:

"Ma ma, ta đã về."

Nhưng mà, Tạ Khuynh không nghe tiếng Khương ma ma đáp lại, trong lòng cảm thấy kì quái. Đọc truyện tại TruyenLau.com

[ ma ma đâu rồi? ]

[ hay là đã bị phát hiện? ]

[ ta cũng về rồi, nếu bị phát hiện cắn răng c.h.ế.t cũng không nhận là được. ]

Nghĩ như vậy, Tạ Khuynh lại hô một tiếng:

"Ma ma."

Vẫn không ai trả lời, Tạ Khuynh buồn bực nhìn cửa chính tẩm điện đóng chặt, muốn thay bộ xiêm y cung nữ trên người rồi lại đi tìm Khương ma ma. Ai ngờ nàng vừa bước một chân vào nội điện, cả người đã bị cảnh tượng trước mắt làm hóa đá ngay tại chỗ.

Chỉ thấy trong nội điện tẩm cung, một thân ảnh quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn được nữa, người đó đại mã kim đao* ngồi trên giường kỷ của Tạ Khuynh sắc mặt âm trầm, không phải Cao Tấn, còn có thể là ai?

Cảm giác áy náy vì ở bên ngoài rong chơi cả ngày của Tạ Khuynh triệt để nổ tung ở giây phút này, lòng gào thét.

[ lão thiên không có mắt, lão thiên có nước mắt, lão thiên không tử tế. Aaaa! ]

Phản ứng đầu tiên của Tạ Khuynh là xoay người bỏ chạy. Một giọng nói không rõ hỉ nộ truyền tới:

"Khương ma ma và các cung tỳ đều đang quỳ bên ngoài. Ngươi muốn chạy đi đâu?"

Nghe vậy, Tạ Khuynh bước vào cửa tẩm điện, quả nhiên trông thấy trong viện Khương ma ma dẫn đầu các cung tỳ quỳ đầy đất. Khương ma ma ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tạ Khuynh một cái, bất đắc dĩ lại hổ thẹn.

Cao Tấn đi tới sau lưng Tạ Khuynh, khoác một tay lên bả vai nàng, nói vào tai nàng:

"Họ đều đã nhận tội thay ngươi."

Tạ Khuynh xoay người:

"Cho các nàng đứng lên đi. Người phạm sai lầm là thiếp. Không liên quan gì đến các nàng."

Cao Tấn nhìn chăm chú nàng một lát, tay áo lớn vung lên. Khương ma ma và các cung tỳ tạ ơn Bệ hạ khai ân rồi lục tục đứng dậy lui ra. Cao Tấn đẩy đẩy Tạ Khuynh vào trong, tự mình đóng cửa chính tẩm điện lại. Cả điện to như vậy chỉ còn lại hai người.

Sau khi đóng kín cửa điện, Cao Tấn bước tới bên cạnh Tạ Khuynh, không nói lời nào lặng lẽ đi xung quanh nàng hai vòng, vừa định mở miệng, đã thấy người trước mắt đột nhiên thấp đi. Tạ Khuynh bịch một tiếng quỳ xuống, tốc độ nhanh chóng, Cao Tấn muốn ngăn cũng không kịp.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu